MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 2

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 2

870 từ · ~5 phút đọc

Sự im lặng bao trùm lấy ban công, chỉ còn nghe thấy tiếng lá xào xạc và nhịp tim dồn dập của Vy như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Ngón tay của Nhật Nam vẫn dừng lại ở bên tai cô, không rời đi, cũng không tiến thêm. Sự tiếp xúc da thịt ấy mỏng manh nhưng lại mang theo một sức nặng ngàn cân, khiến Vy cảm thấy mình như một con cá nhỏ mắc cạn, chỉ có thể phập phồng hô hấp trong không gian đầy áp lực mà anh tạo ra.

"Anh... anh uống say rồi." – Vy lắp bắp, cố gắng tìm một lý do để phá vỡ sự ám muội này. Cô định nghiêng đầu tránh đi, nhưng bàn tay anh đột ngột siết nhẹ lấy gáy cô, cố định cô lại trong tầm mắt của anh.

"Anh không say. Vy, hai năm qua, em không viết cho anh lấy một dòng."

Giọng Nam thấp xuống, chứa đựng một nỗi oán trách khiến Vy nghẹn đắng. Cô không viết, vì cô không có tư cách. Cô là em gái của người phụ nữ anh từng định cưới làm vợ. Cô là người đã chứng kiến chị gái mình khóc cạn nước mắt khi họ chia tay, nhưng cũng là người duy nhất nhìn thấy nỗi đau lặng câm trong mắt anh ngày đó.

"Chúng ta không nên thế này." – Vy run rẩy nói, ánh mắt cô lạc đi, chạm vào chiếc nhẫn đính hôn lấp lánh trên tay chị gái Hạ Lan đang cười nói rạng rỡ phía sau cánh cửa kính của sảnh tiệc.

Nhật Nam bật cười, một tiếng cười khan khốc trong cổ họng. Anh buông cô ra, nhưng lại không lùi lại, mà thay vào đó là rút một điếu thuốc, châm lửa. Ánh lửa le lói hắt lên gương mặt anh, làm hiện rõ sự mệt mỏi và cô độc.

"Đúng, không nên. Cả thế giới này đều nói chúng ta không nên." – Anh rít một hơi thuốc sâu, khói trắng mù mịt che lấp đi biểu cảm của anh. "Nhưng tại sao mỗi khi nhìn thấy em, anh lại cảm thấy mọi điều đúng đắn trên đời này đều trở nên vô nghĩa?"

Hạ Vy đứng sững người. Câu nói ấy giống như một nhát dao rạch thẳng vào lớp vỏ bọc bình thản mà cô cố công xây dựng. Cô hít một hơi thật sâu, định rời đi thì bất ngờ có tiếng bước chân và tiếng cười nói từ phía hành lang đang tiến gần về phía ban công.

"Hạ Vy? Em có ở ngoài đó không?" – Tiếng của Hạ Lan.

Vy hoảng hốt, mặt cô tái mét. Nếu chị gái nhìn thấy cô đứng một mình cùng Nhật Nam ở nơi tối tăm này, mọi thứ sẽ sụp đổ. Bản năng sợ hãi lấn át lý trí, cô vô thức nắm lấy vạt áo suit của Nam, ánh mắt đầy sự khẩn cầu.

Nhật Nam nhìn xuống bàn tay đang run rẩy của cô, rồi nhìn về phía cánh cửa. Không một chút do dự, anh nắm lấy tay cô, kéo mạnh vào phía sau một bức phù điêu lớn ở góc tối nhất của ban công, nơi những tán cây leo bao phủ dày đặc.

Trong khoảng không chật hẹp chỉ đủ cho hai người đứng sát sạt vào nhau, Vy cảm nhận được từng thớ cơ trên cơ thể rắn chắc của Nam. Lưng cô áp chặt vào ngực anh, hơi nóng tỏa ra từ cơ thể người đàn ông khiến lớp váy lụa mỏng manh của cô như muốn bắt lửa. Nam một tay ôm ngang eo cô, tay kia áp lên môi cô như một ám hiệu giữ im lặng.

Cánh cửa ban công mở ra. Hạ Lan bước ra ngoài cùng một vài người bạn, tiếng cười đùa vang lên ngay sát chỗ họ trốn.

"Lạ thật, vừa thấy nó ở đây mà." – Hạ Lan lẩm bẩm.

Vy nín thở, cơ thể cô căng cứng như một sợi dây đàn. Ngay lúc này, cô cảm nhận được môi của Nhật Nam khẽ chạm vào đỉnh đầu mình, một nụ hôn lướt qua như có như không, nhưng lại khiến toàn thân cô run rẩy mãnh liệt. Trong bóng tối đặc quánh, sự tội lỗi và kích thích hòa quyện vào nhau, khiến mỗi giây trôi qua dài tựa thiên thu.

Khi tiếng bước chân xa dần và cánh cửa khép lại, Nhật Nam vẫn không buông cô ra. Anh xoay người cô lại, để cô đối diện với mình. Trong bóng tối, đôi mắt anh sáng lên một tia sáng chiếm hữu đầy nguy hiểm.

"Em thấy không, Vy? Ngay cả khi em muốn chạy trốn, định mệnh vẫn bắt em phải đứng cạnh anh trong bóng tối."

Anh cúi thấp xuống, chóp mũi hai người chạm nhau. Hơi thở của anh mang theo vị thuốc lá và cả sự khao khát bị kìm nén quá lâu.

"Ngày mai, 10 giờ sáng. Đến xưởng vẽ của em, hoặc anh sẽ đến nhà tìm em."

Câu nói nửa như ra lệnh nửa như khẩn cầu ấy là lời bắt đầu cho một chuỗi những sai lầm mà cả hai đều biết mình sẽ không thể dừng lại.