MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 3

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 3

855 từ · ~5 phút đọc

Cả đêm đó, Hạ Vy không ngủ. Những lời nói của Nhật Nam giống như những hạt mầm độc hại, lặng lẽ cắm rễ vào tâm trí cô rồi nảy nở thành một nỗi bất an lạ lùng. Cô đứng trước gương, chạm tay lên môi mình, nơi mà hơi nóng từ anh dường như vẫn còn vương lại, bỏng rát.

10 giờ sáng.

Căn xưởng vẽ nhỏ của Vy nằm ở cuối một con hẻm yên tĩnh, nắng xuyên qua những ô cửa kính lớn, soi rõ những hạt bụi lờ lững trong không trung. Vy cố vùi mình vào việc pha màu, hy vọng mùi sơn dầu nồng hắc có thể át đi mùi gỗ đàn hương đang ám ảnh khứu giác mình.

Cộc, cộc.

Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Vy giật mình, làm rơi vung cọ xuống sàn, một vệt màu đỏ tươi bắn tung tóe trên nền đá xám như một vết thương hở. Cô hít một hơi thật sâu, chậm rãi ra mở cửa.

Nhật Nam đứng đó. Không còn bộ suit gò bó của buổi tiệc tối qua, anh mặc một chiếc sơ mi đen xắn tay áo lên quá khuỷu, để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân nam tính. Ánh nắng gắt gao của buổi sáng chiếu vào gương mặt anh, làm nổi bật vẻ mệt mỏi nhưng đầy kiên định.

"Anh đến thật sao?" – Vy đứng chắn ở cửa, giọng nói hơi run.

Nam không trả lời, anh dùng một lực vừa đủ để đẩy cửa bước vào, rồi tiện tay chốt khóa lại. Tiếng "cạch" của ổ khóa khiến tim Vy nảy lên một nhịp. Anh đảo mắt nhìn quanh căn xưởng bừa bộn, rồi dừng lại ở bức tranh bán khỏa thân còn dang dở trên giá vẽ.

"Em vẽ đẹp hơn xưa nhiều." – Anh nhận xét, giọng trầm thấp.

"Anh Nam, chúng ta không nên gặp riêng thế này. Chị Lan đang chuẩn bị cho đám cưới, nếu chị ấy biết..."

"Tại sao lúc nào em cũng nhắc đến cô ấy?" – Nam đột ngột cắt ngang, anh tiến về phía cô, bước chân nặng nề và áp chế. "Hai năm qua, em trốn chạy sang Pháp, cắt đứt mọi liên lạc, có bao giờ em nghĩ đến việc anh đã sống thế nào không?"

Vy lùi lại, cho đến khi lưng cô chạm vào mép bàn gỗ kê đầy những tuýp màu. Nam chống hai tay xuống bàn, giam cô vào giữa. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong đôi mắt sâu thẳm của anh – một cô gái đang run rẩy vì sợ hãi, nhưng cũng đầy khao khát.

"Em tưởng em đi rồi thì mọi chuyện sẽ kết thúc ư?" – Anh cúi sát xuống, giọng nói khàn đặc. "Mỗi đêm anh nhắm mắt lại, đều là hình ảnh em đứng dưới gốc cây hoàng yến năm đó, nhìn anh và chị em hạnh phúc bằng đôi mắt buồn bã ấy. Vy, em mới là kẻ ác độc nhất."

Cảm xúc kìm nén bấy lâu vỡ òa, Vy đẩy mạnh vào ngực anh, nước mắt bắt đầu chực trào: "Em ác độc? Em là em gái của cô ấy! Anh là người đàn ông của chị em! Em phải làm gì khác đây? Anh muốn em phải làm gì?"

Sự kháng cự của cô chỉ làm ngọn lửa trong anh bùng cháy dữ dội hơn. Nam nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt xuống mặt bàn. Trong cơn giận dữ và khao khát tột cùng, anh không kìm lòng được nữa.

Anh cúi xuống, nụ hôn nồng cháy và gấp gáp phủ lấy môi cô.

Lần này không phải là sự va chạm tình cờ nơi ban công, mà là một sự chiếm hữu đầy tính bản năng. Môi anh nóng bỏng, càn quét và mãnh liệt như muốn nuốt chửng lấy sự tồn tại của cô. Vy nấc lên một tiếng trong cổ họng, đôi tay đang đẩy anh bỗng chốc trở nên yếu ớt, rồi vô thức vòng lên cổ anh, kéo anh lại gần hơn.

Vị mặn của nước mắt hòa cùng vị ngọt lịm từ nụ hôn của anh tạo thành một cảm giác tê dại. Nam rên khẽ, bàn tay anh rời khỏi cổ tay cô, luồn vào mái tóc rối, siết chặt như muốn khảm cô vào da thịt mình.

Mọi rào cản đạo đức, mọi nỗi sợ hãi về người chị gái, về gia đình... tất cả đều tan biến trong khoảnh khắc môi họ quấn quýt lấy nhau. Trong căn xưởng vẽ ngập nắng, chỉ còn lại tiếng thở dốc và sự va chạm của hai tâm hồn đã vụn vỡ từ lâu.

Anh rời môi cô ra một chút, trán tựa vào trán cô, hơi thở dồn dập: "Vy... đây là sự thật. Em không thể trốn tránh anh được nữa."

Vy nhìn anh, đôi mắt nhòe đi vì nước, đôi môi sưng mọng vì nụ hôn bạo liệt. Cô biết mình đã chính thức bước chân vào địa ngục, nhưng đó là địa ngục mang tên người đàn ông cô yêu nhất đời.