MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 4

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 4

801 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng gay gắt của buổi trưa chiếu xuyên qua cửa kính xưởng vẽ, soi rõ những hạt bụi lơ lửng và cả bầu không khí tình ái vẫn còn chưa kịp tan biến. Vy tựa lưng vào mép bàn, đôi chân vẫn còn hơi run rẩy, trong khi Nam đang cài lại chiếc cúc áo sơ mi bị lệch.

Cả hai chưa kịp thốt thêm lời nào thì tiếng chuông điện thoại của Vy vang lên dồn dập trên mặt bàn gỗ. Cái tên hiển thị trên màn hình khiến cả hai sững người: "Chị Lan".

Vy nhìn Nam, đôi mắt đầy vẻ hoảng loạn. Nam khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô hãy bình tĩnh. Vy hít một hơi thật sâu, cố giữ cho giọng nói không run rẩy rồi nhấn nút nghe.

"A-alo, chị?"

"Vy à, sao em không nghe máy? Chị đang ở gần chỗ xưởng vẽ của em đây. Chị có mua chút bánh ngọt mà em thích, định ghé qua rồi hai chị em mình đi thử váy cưới luôn. Em có ở đó không?"

Máu trong người Vy như đông cứng lại. Cô nhìn quanh căn xưởng bừa bộn, nhìn người đàn ông đang đứng đối diện mình – người mà đáng lẽ giờ này phải ở văn phòng kiến trúc chứ không phải ở đây, trong căn phòng kín mít đầy mùi vị tội lỗi này.

"Chị... em đang dở tay pha màu, bẩn lắm. Hay là... hay là mười phút nữa em chạy ra quán cafe đầu hẻm gặp chị nhé?"

"Thôi, chị tới cửa rồi này. Mở cửa cho chị đi!"

Tiếng bước chân lộp cộp của giày cao gót vang lên trên nền gạch ngoài hành lang, kèm theo tiếng gõ cửa dồn dập. Vy quýnh quáng đẩy Nam vào phía sau tấm rèm lớn ngăn cách khu vực kho chứa toan vẽ và khung gỗ. Nam nhìn cô một cái thật sâu, một ánh mắt phức tạp khó đoán, rồi im lặng bước vào sau rèm.

Vy vuốt lại mái tóc rối, lau vội vệt son bị lem trên khóe môi, rồi run rẩy ra mở cửa.

"Sao lâu thế em? Làm gì mà mặt mũi đỏ bừng lên thế này?" Hạ Lan bước vào, rạng rỡ và xinh đẹp trong bộ váy hoa thanh lịch. Chị đặt túi bánh lên bàn, rồi nhíu mày nhìn quanh. "Trong này ngột ngạt quá, sao em không mở cửa sổ?"

"Dạ... tại em sợ bụi bám vào tranh." Vy nói, cố gắng đứng chắn trước tấm rèm.

Hạ Lan tiến về phía giá vẽ, nhìn bức tranh dang dở mà lúc nãy Nam vừa khen. Chị chợt khựng lại, mũi khẽ hít hà một mùi hương lạ.

"Mùi gì thế nhỉ? Hình như là mùi thuốc lá... và cả mùi nước hoa nam?" Hạ Lan quay sang nhìn em gái, ánh mắt bắt đầu hiện lên sự nghi hoặc. "Vy, em có khách à?"

"Không... làm gì có ai ạ. Chắc là mùi từ quán cafe phía dưới bay lên thôi." Vy cười gượng, mồ hôi lạnh rịn ra trên trán.

Hạ Lan không nói gì, chị bước chậm rãi quanh căn phòng. Mỗi bước chân của chị như giẫm lên trái tim đang đập loạn nhịp của Vy. Đột nhiên, Hạ Lan dừng lại ngay sát tấm rèm nơi Nam đang đứng. Chị nhìn xuống sàn nhà.

Dưới khe hở của tấm rèm, một mẩu tàn thuốc lá vẫn còn hơi ấm nằm vương vãi – thứ mà Nam đã vô tình làm rơi lúc nãy.

Gương mặt Hạ Lan đanh lại. Chị đưa tay định vén tấm rèm lên.

"Chị Lan!" Vy hét lên một tiếng khiến chị gái giật mình dừng tay. "Chị... chị nói đi thử váy cưới mà? Trễ giờ hẹn với nhà thiết kế rồi, mình đi ngay đi chị!"

Vy vội vàng nhào tới nắm lấy tay chị gái, kéo chị đi hướng khác. Hạ Lan nhìn em gái mình với ánh mắt dò xét thâm sâu. Chị là người thông minh, và chị thừa hiểu sự bất thường trong thái độ của Vy. Nhưng sau vài giây im lặng đến nghẹt thở, Hạ Lan lại mỉm cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt.

"Được rồi, đi thôi. Nhưng Vy này..." Hạ Lan dừng lại ở cửa, ghé sát tai em gái, giọng nói lạnh lẽo như băng. "Đồ của người khác, dù có đẹp đến đâu, em cũng đừng nên chạm vào. Sẽ bẩn tay lắm đấy."

Cánh cửa đóng sầm lại. Vy đứng chôn chân tại chỗ, toàn thân đổ sụp xuống mặt sàn. Từ sau tấm rèm, Nhật Nam bước ra. Gương mặt anh tối sầm lại, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Sự nghi ngờ đã nhen nhóm, và cả hai đều biết, mặt gương phẳng lặng của gia đình họ sắp sửa tan vỡ thành nghìn mảnh.