MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 5

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 5

760 từ · ~4 phút đọc

Tiếng động cơ xe của Hạ Lan đã lịm dần phía cuối con hẻm, nhưng bầu không khí trong xưởng vẽ vẫn đặc quánh sự căng thẳng. Vy ngồi bệt dưới sàn, đôi vai gầy run lên từng đợt. Cảm giác tội lỗi như một thứ axit đậm đặc, bào mòn từng chút lý trí cuối cùng của cô.

Nhật Nam bước đến bên cạnh, bàn tay anh đặt lên vai cô, nhưng Vy hoảng sợ gạt ra.

"Anh đi đi." – Giọng cô khàn đặc. "Chị ấy biết rồi. Chị ấy chắc chắn đã nhận ra điều gì đó."

Nam ngồi thụp xuống trước mặt cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình. Gương mặt anh không có sự sợ hãi, chỉ có một nỗi cam chịu đầy nam tính: "Vy, chúng ta không thể trốn tránh mãi được. Sự thật là anh không còn yêu Lan, và anh không thể ngừng khao khát em."

"Nhưng chị ấy là chị của em!" – Vy hét lên, những giọt nước mắt uất nghẹn rơi lã tã trên gò má. "Anh có hiểu cảm giác khi nhìn vào mắt người thân mà mình lại mang theo mùi hương của chồng sắp cưới của họ không? Nó bẩn thỉu lắm, anh Nam ạ."

Nhật Nam im lặng. Anh biết cô nói đúng. Sự im lặng của anh lúc này giống như một bản án treo lơ lửng trên đầu cả hai. Anh đứng dậy, lấy từ trong túi áo ra một chiếc chìa khóa nhỏ, đặt lên bàn vẽ.

"Đây là chìa khóa căn hộ riêng của anh ở ven ngoại ô. Nơi đó không ai biết, kể cả Lan. Nếu em cảm thấy nghẹt thở, hãy đến đó."

Nói rồi, anh quay lưng bước đi. Tiếng cửa xưởng đóng lại lần nữa, để lại Vy giữa những bức tranh dang dở và mùi nước hoa nam tính còn sót lại, một mùi hương giờ đây mang vị đắng của sự phản bội.

Buổi chiều tại cửa hiệu váy cưới sang trọng, không gian ngập tràn sắc trắng tinh khôi của lụa và ren cao cấp. Hạ Lan đứng trước gương lớn, lộng lẫy như một nữ thần trong chiếc váy cưới đuôi cá ôm sát cơ thể. Chị ngắm nghía mình trong gương, rồi quay sang Vy đang ngồi thẫn thờ trên ghế chờ.

"Em thấy thế nào? Chiếc váy này có hợp với anh Nam không?" – Hạ Lan hỏi, giọng nói thản nhiên như chưa từng có cuộc chạm trán đầy ám muội ở xưởng vẽ lúc trưa.

Vy gượng cười, cổ họng đắng ngắt: "Rất đẹp... Anh ấy chắc chắn sẽ thích."

Hạ Lan bước tới, bàn tay đeo nhẫn kim cương sáng loáng vuốt nhẹ lên mái tóc Vy. Chị cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt em gái qua tấm gương lớn:

"Vy này, em có nhớ hồi nhỏ chúng ta từng tranh nhau một con búp bê không? Lúc đó mẹ đã nói gì em nhớ chứ?"

Vy rùng mình, giọng run run: "Dạ... mẹ nói... đồ của chị thì em không được lấy."

"Đúng." – Hạ Lan mỉm cười, nhưng ánh mắt chị lại sắc lạnh như dao cạo. "Con người cũng vậy thôi. Có những thứ dù đã cũ, dù chị không còn nâng niu nó như trước, nhưng nếu chị chưa vứt bỏ, thì bất cứ ai chạm vào cũng là phạm luật. Đặc biệt là người trong nhà."

Dứt lời, Hạ Lan mạnh tay siết chặt lấy lọn tóc của Vy, khiến cô đau đến mức phải nhăn mặt. Sự cảnh cáo không còn là ẩn ý nữa, nó là một lời tuyên chiến trực diện.

"Em đi vệ sinh một chút." – Vy tìm cớ trốn chạy khỏi ánh nhìn áp đảo của chị gái.

Cô lao vào phòng vệ sinh, vặn vòi nước lạnh tạt liên tục lên mặt. Trong gương, đôi môi cô vẫn còn hơi sưng, dấu vết của nụ hôn nóng bỏng với Nhật Nam như một vết chàm không thể xóa sạch. Đúng lúc đó, điện thoại trong túi xách của cô rung lên.

Một tin nhắn từ số lạ, nhưng cô biết thừa là của ai: "Anh đang đợi em ở bãi xe phía sau cửa hiệu. Anh cần gặp em, chỉ năm phút thôi."

Vy nhìn ra cửa, rồi lại nhìn vào màn hình điện thoại. Trái tim cô đang gào thét bảo cô hãy chạy đi, hãy rời xa người đàn ông này trước khi mọi thứ nổ tung. Nhưng đôi chân cô, một lần nữa, lại phản bội lý trí, lén lút bước về phía lối thoát hiểm tối tăm.