Cửa lối thoát hiểm khép lại sau lưng Vy, ngăn cách không gian xa hoa, lộng lẫy của hiệu váy cưới với cái nóng hầm hập và mùi khói xe dưới hầm gửi xe tối tăm. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn tuýp trên trần cao tỏa xuống, đổ những bóng dài kỳ quái trên mặt sàn bê tông.
Vy vừa bước đi vừa thấp thỏm nhìn lại phía sau. Mỗi tiếng giày cao gót chạm sàn đều khiến cô giật mình như tiếng chuông cảnh báo. Ở góc khuất sau những cột trụ lớn, chiếc SUV màu đen của Nhật Nam đã chờ sẵn, động cơ vẫn nổ êm nhưng đầy đe dọa.
Cửa xe mở ra ngay khi cô vừa tiến lại gần. Một bàn tay rắn chắc vươn ra, kéo mạnh cô vào bên trong.
"Anh điên rồi! Chị Lan đang ở ngay phía trên kia!" – Vy thở dốc, lưng ép chặt vào ghế da cao cấp.
Nam không nói gì. Anh khóa trái cửa xe, không gian bên trong lập tức trở nên yên tĩnh một cách đáng sợ. Mùi da thuộc, mùi thuốc lá và cả hơi nóng từ cơ thể anh bắt đầu xâm chiếm lấy cô. Trong không gian chật hẹp này, Vy cảm thấy mình như bị lột trần trước ánh mắt rực cháy của người đàn ông đối diện.
"Anh không thể đợi thêm được nữa, Vy." – Giọng Nam khàn đặc, anh vươn tay ra, những ngón tay thô ráp mơn man dọc theo cần cổ trắng ngần của cô, nơi mà lúc nãy Hạ Lan vừa siết chặt. "Cô ấy đã làm gì em? Tại sao mắt em lại đỏ thế này?"
Sự quan tâm của anh giống như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Vy bật khóc, những uất ức và sợ hãi suốt cả buổi chiều trào ra: "Chị ấy biết rồi! Chị ấy đã cảnh cáo em. Anh có biết em đã sợ hãi thế nào không? Chúng ta phải dừng lại thôi, trước khi mọi thứ trở thành tro bụi..."
"Anh không thể dừng lại." – Nam gằn giọng, anh đột ngột vươn người tới, ép Vy vào góc ghế.
Bàn tay anh luồn vào sau gáy cô, kéo cô lại gần cho đến khi trán hai người chạm nhau. Hơi thở dồn dập của cả hai hòa quyện trong không gian kín mít.
Môi anh chạm môi em.
Nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò, mà là một sự bùng nổ của những khao khát bị đè nén đến cực hạn. Nó mang vị đắng của sự tuyệt vọng và vị ngọt lịm của tội lỗi. Nam hôn cô một cách tham lam, như thể đây là lần cuối cùng anh được chạm vào cô. Lưỡi anh quấn quýt, xâm lấn, tước đoạt đi từng chút không khí trong lồng ngực Vy.
Vy nấc nghẹn, đôi tay cô yếu ớt đấm vào ngực anh, nhưng rồi lại vô thức bấu chặt lấy vai áo Nam. Cô ghét bản thân mình vì sự yếu mềm này, ghét cái cách mà cơ thể cô run rẩy hưởng ứng từng cái chạm của anh.
Nam rời môi cô, di chuyển nụ hôn xuống hõm cổ, hơi thở nóng hổi phả lên làn da nhạy cảm: "Vy... đi với anh. Chỉ đêm nay thôi. Đừng nghĩ đến Lan, đừng nghĩ đến bất cứ ai cả."
Bàn tay anh bắt đầu lướt dọc theo đường cong của cơ thể cô, dừng lại ở nơi vạt váy lụa trễ nải. Sự ma sát giữa làn da và chất liệu vải mỏng manh khiến Vy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô nhắm nghiền mắt lại, lý trí gào thét rằng chị gái đang ở trên kia, nhưng con tim lại lún sâu vào sự vuốt ve đầy chiếm hữu này.
Đúng lúc đó, trên trần hầm gửi xe vang lên tiếng loa thông báo của cửa hiệu: "Mời chủ nhân xe biển số 29A-XXXX di dời xe để xe dâu vào vị trí."
Đó là xe của Nhật Nam.
Cả hai khựng lại. Vy bừng tỉnh, cô đẩy mạnh Nam ra, hơi thở vẫn còn hỗn loạn, đôi môi sưng mọng và ánh mắt đầy sự hối lỗi.
"Em phải đi." – Cô lập cập mở cửa xe, không dám nhìn lại anh lấy một lần.
Nhật Nam ngồi lại trong bóng tối của chiếc xe, nhìn theo bóng dáng nhỏ bé của Vy biến mất sau cánh cửa thoát hiểm. Anh đấm mạnh vào vô lăng, một cảm giác bất lực và cuồng nhiệt đan xen. Anh biết, sợi dây ràng buộc giữa họ đã thắt quá chặt, và chỉ cần một tác động nhỏ nữa thôi, nó sẽ siết chết cả ba người.
Vy bước lại vào hiệu váy cưới, cố gắng lấy lại vẻ bình tĩnh nhất có thể. Nhưng ngay khi cô bước tới gần phòng thay đồ, cô thấy Hạ Lan đang đứng đó, tay cầm chiếc điện thoại của Vy – thứ mà cô đã vô tình để quên trên bàn trà lúc nãy.
Hạ Lan xoay màn hình điện thoại về phía cô, trên đó là tin nhắn chưa kịp xóa của Nhật Nam.
"Năm phút của em... kéo dài hơn chị tưởng đấy, Vy ạ." – Hạ Lan nói, nụ cười trên môi chị vẫn rạng rỡ, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo như một vực thẳm không đáy.