MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 11

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 11

984 từ · ~5 phút đọc

Chương 11: Những ngày hành xác

Thành phố bước vào mùa mưa, những cơn mưa rào bất chợt làm không khí lúc nào cũng ẩm ướt và nặng nề. Nhưng cái không khí ấy chẳng thấm tháp gì so với bầu không khí đặc quánh bên trong biệt thự nhà họ Trần. Kể từ đêm đó, Hạ Lan không hề nhắc lại chuyện ở căn hộ ngoại ô, nhưng sự im lặng của chị giống như một sợi dây thừng đang thắt dần vào cổ Vy mỗi ngày.

Vở kịch "gia đình hạnh phúc" bắt đầu công diễn.

"Vy, lại đây giúp chị chọn màu hoa cầm tay đi. Anh Nam nói anh thích hoa Rum trắng, nhưng chị lại thấy nó hơi... tang tóc. Em thấy sao?"

Hạ Lan ngồi giữa đống tạp chí cưới, mỉm cười gọi Vy. Giọng chị ngọt ngào nhưng đôi mắt thì lạnh căm, xoáy sâu vào gương mặt nhợt nhạt của em gái. Vy bước lại gần, mỗi bước chân như giẫm trên chông gai. Cô nhìn vào tấm ảnh mẫu, nơi những bông hoa trắng muốt đang khoe sắc, cảm thấy chúng thật giống như sự ngây thơ đã mất của mình.

"Chị thích màu gì thì chọn màu đó đi ạ." – Vy lí nhí, không dám ngẩng đầu.

"Không được, em phải chọn." – Hạ Lan vươn tay, nắm lấy cổ tay Vy, siết chặt đến mức móng tay chị lún vào da thịt cô. "Em là người hiểu sở thích của anh Nam nhất mà, phải không?"

Đúng lúc đó, tiếng chuông cửa vang lên. Nhật Nam bước vào. Anh gầy đi trông thấy, đôi mắt thâm quầng và vẻ phong trần thường ngày bị thay thế bởi sự u uất. Anh nhìn thấy Vy đang bị Lan giữ chặt, hơi thở anh khựng lại một nhịp nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản dưới cái nhìn soi mói của Lan.

"Anh đến rồi à? Hai chị em đang chọn hoa." – Hạ Lan buông tay Vy ra, đứng dậy đón lấy nụ hôn hờ hững của Nam trên trán.

Bữa cơm tối diễn ra dưới sự chứng kiến của bố mẹ Vy. Ông Trần, với mái tóc bạc phơ và nụ cười mãn nguyện, không hề hay biết về cơn bão đang tàn phá bên dưới mặt nước lặng.

"Nam à, bố giao con Vy cho con đấy nhé. Sau này cưới chị nó rồi, con phải bảo ban em nó. Nó còn trẻ con lắm." – Ông Trần vỗ vai Nam, giọng nói run run vì xúc động.

Nam siết chặt đôi đũa trong tay, anh liếc nhìn Vy. Cô đang cúi gằm mặt, cố nuốt miếng cơm mà cảm giác như nuốt phải mảnh sành.

"Vâng, thưa bố." – Nam đáp, giọng khàn đặc.

Sau bữa tối, Hạ Lan cố tình để Nam và Vy ở lại phòng khách để "bàn chút việc trang trí", còn chị thì lên lầu lấy thêm tài liệu. Sự riêng tư này không phải là một đặc ân, mà là một sự tra tấn.

Chỉ còn hai người, không gian bỗng chốc trở nên nghẹt thở. Nam tiến lại gần Vy, anh muốn chạm vào cô, muốn nói lời xin lỗi, nhưng Vy lùi lại, ánh mắt đầy sự sợ hãi.

"Đừng... anh đừng lại gần em." – Cô thì thầm.

"Vy, anh không thể để em chịu đựng thế này. Anh sẽ nói chuyện với bố em, anh sẽ hủy đám cưới."

"Anh điên rồi!" – Vy trừng mắt nhìn anh, nước mắt trào ra. "Anh muốn bố em chết ngay lập tức sao? Anh không thấy chị ấy đang hành hạ chúng ta à? Chị ấy muốn chúng ta phải nhìn thấy nhau mỗi ngày trong sự nhục nhã này. Đó mới là sự trả thù cay độc nhất."

Nam đau đớn bước tới, bất chấp sự phản kháng của cô, anh ép cô vào góc tủ kính. Trong bóng tối của phòng khách lớn, hơi nóng từ cơ thể anh lại một lần nữa bao vây lấy cô.

Môi anh chạm môi em.

Nhưng nụ hôn lần này không còn vị ngọt lịm của dục vọng, mà chỉ còn vị mặn chát của nước mắt và sự tuyệt vọng cùng cực. Nam hôn cô như một kẻ hấp hối đang cố tìm hơi thở cuối cùng. Anh mút mát làn môi cô, tay siết chặt eo cô như muốn bóp nát sự ngăn cách giữa hai người. Vy nấc nghẹn, cô đấm vào ngực anh, nhưng rồi đôi tay ấy lại vòng ra sau lưng, ôm chặt lấy anh. Họ hôn nhau giữa phòng khách nhà mình, dưới bức ảnh gia đình hòa thuận, trong sự run rẩy vì sợ bị phát hiện.

"Vy... anh yêu em... anh yêu em..." – Nam thì thầm giữa những nụ hôn cháy bỏng.

Đột ngột, tiếng giày cao gót vang lên từ phía cầu thang. Hạ Lan đang đi xuống.

Cả hai tách nhau ra trong tích tắc. Vy vội quay mặt đi lau nước mắt, còn Nam vờ như đang lật xem cuốn album cưới. Hạ Lan bước vào, chị đứng ở bậc thang cuối cùng, nhìn sâu vào sự hỗn loạn trong mắt hai người họ. Chị cầm trên tay một chiếc hộp nhung nhỏ, tiến lại gần Vy.

"Vy à, đây là chiếc vòng cổ chị đặt riêng cho phù dâu. Để chị đeo thử cho em nhé."

Hạ Lan đứng sau lưng Vy, vòng sợi dây chuyền vàng trắng mảnh mai quanh cổ cô. Nhưng thay vì cài khóa, chị lại siết nhẹ sợi dây khiến Vy cảm thấy khó thở. Hạ Lan ghé sát tai Vy, hơi thở chị lạnh lẽo:

"Cảm giác bị siết cổ rất khó chịu, phải không? Nhưng nó vẫn chưa đau bằng cảm giác bị đâm sau lưng đâu, em gái yêu ạ."

Chị buông tay ra, chiếc vòng cổ nằm im lìm trên làn da trắng ngần của Vy, trông chẳng khác nào một chiếc xiềng xích lấp lánh.