Chương 12: Lễ đường của quỷ
Ngày trọng đại cuối cùng cũng đến, nhưng bầu trời thành phố không rực rỡ nắng vàng mà u ám bởi những tầng mây xám xịt. Không khí tại sảnh cưới sang trọng bậc nhất thành phố ngột ngạt đến mức ngay cả những đóa hoa Rum trắng – loài hoa mà Nam thích – cũng dường như đang rũ cánh vì thiếu sức sống.
Vy đứng trước gương trong phòng chờ của phù dâu. Cô mặc chiếc váy lụa màu hồng nhạt, thanh khiết và dịu dàng, nhưng gương mặt trong gương lại nhợt nhạt như một xác sống. Sợi dây chuyền Hạ Lan tặng hôm trước vẫn nằm trên cổ cô, lạnh lẽo và nặng nề như một lời nguyền.
Cạch.
Cửa mở, Nhật Nam bước vào. Anh trong bộ tuxedo đen lịch lãm, mái tóc chải chuốt gọn gàng, nhưng đôi mắt thì vẩn đục những tơ máu. Đây là lần đầu tiên họ ở riêng với nhau kể từ đêm ở phòng khách.
"Em trông rất đẹp." – Nam nói, giọng anh khàn đặc đến mức khó nhận ra.
Vy không quay lại, cô nhìn anh qua tấm gương, nước mắt chực trào: "Anh đi ra đi. Chú rể không nên ở đây lúc này."
Nam tiến lại gần, bàn tay anh run rẩy đặt lên vai cô. Sự đụng chạm ấy khiến Vy rùng mình. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với sự thật tàn khốc rằng chỉ còn một giờ nữa, anh sẽ chính thức trở thành chồng của chị gái cô.
"Vy, anh đã chuẩn bị xong rồi. Sau khi làm lễ, anh sẽ ký vào đơn ly hôn ngay lập tức. Anh sẽ đưa em đi khỏi đây."
"Anh điên rồi sao?" – Vy thảng thốt. "Anh nghĩ chị Lan sẽ để chúng ta đi dễ dàng thế sao? Anh nhìn kìa..."
Cô chỉ tay ra phía cửa sổ, nơi bố cô đang đứng nói chuyện cùng các quan khách, gương mặt ông rạng rỡ hạnh phúc. Đó là thứ duy nhất đang giữ cho vở kịch này không tan tành ngay lập tức.
Nam không nghe nữa. Sự ức chế bấy lâu nay bùng nổ. Anh kéo cô vào lòng, một nụ hôn điên cuồng và tuyệt vọng nổ ra ngay trong căn phòng ngập tràn sắc hoa cưới.
Môi anh chạm môi em.
Nụ hôn mang vị đắng của sự hối hận và vị nồng nặc của men rượu mà Nam đã uống để lấy can đảm. Nó bạo liệt đến mức khiến Vy nghẹt thở, như thể anh muốn khảm chặt hình bóng cô vào tâm khảm trước khi phải thốt ra lời thề nguyện với một người đàn bà khác. Tay Nam siết chặt eo cô, để lại những vết hằn trên lớp lụa mỏng manh.
"Dừng lại... làm ơn..." – Vy rên rỉ giữa nụ hôn, nhưng cơ thể cô lại phản bội, cô bấu chặt lấy vạt áo tuxedo của anh, đáp lại bằng tất cả sự cay đắng của mình.
Rầm!
Cánh cửa phòng chờ mở tung. Hạ Lan đứng đó, lộng lẫy trong chiếc váy cưới đuôi cá dài cả mét, khăn voan trắng che nửa khuôn mặt nhưng không che giấu được ánh nhìn căm phẫn đến tột cùng. Phía sau chị không phải là phù dâu hay thợ trang điểm, mà là... bố của họ.
Ông Trần đứng sững sờ, bàn tay đang cầm đóa hoa cầm tay run lên bần bật. Cảnh tượng chú rể đang ôm hôn phù dâu – chính là con gái út của mình – ngay trước giờ cử hành hôn lễ là một đòn giáng chí mạng vào trái tim yếu ớt của ông.
"Bố... bố ơi..." – Vy đẩy Nam ra, giọng cô lạc đi trong sự kinh hoàng.
Ông Trần không nói được lời nào, ông đưa tay ôm lấy ngực trái, hơi thở trở nên dồn dập và đứt quãng. Gương mặt ông tím tái lại trong tích tắc.
"Bố!" – Hạ Lan hét lên, chị lao đến đỡ lấy ông, nhưng đôi mắt chị lại quay sang nhìn Vy và Nam với một sự đắc thắng tàn độc.
Chị đã sắp đặt tất cả. Chị biết Nam sẽ đến tìm Vy, và chị đã dẫn bố đến đây đúng lúc nhất. Chị muốn họ phải tận mắt chứng kiến cái chết của sự lương thiện trong chính ngôi nhà của mình.
Ông Trần đổ sụp xuống mặt sàn đá cẩm thạch. Sảnh cưới hỗn loạn. Tiếng còi xe cấp cứu rú vang xé nát tiếng nhạc giao hưởng du dương. Nhật Nam đứng bất động như một pho tượng, đôi môi anh vẫn còn vương lại vệt son của Vy, nhưng đôi tay anh giờ đây đã nhuốm đầy tội lỗi không thể gột rửa.
Vy quỳ thụp xuống bên cạnh bố, tiếng gào khóc của cô vang vọng cả lễ đường: "Con xin lỗi... bố ơi, con xin lỗi..."
Hạ Lan đứng trên cao, nhìn xuống hai kẻ đang quằn quại trong đau khổ. Chị chậm rãi tháo chiếc khăn voan trắng ra, ném thẳng vào người Vy:
"Chúc mừng em, Vy. Em đã có được người đàn ông mình muốn, nhưng cái giá phải trả... là mạng sống của bố chúng ta."