Tiếng còi xe cấp cứu vẫn còn ám ảnh trong màng nhĩ, nhưng thực tại giờ đây chỉ còn lại tiếng mưa rào quất mạnh vào kính xe. Chiếc xe lao đi trong đêm, rời xa ánh đèn rực rỡ của thành phố, rời xa lễ đường đầy máu và nước mắt.
Ông Trần đã qua cơn nguy kịch nhưng vẫn hôn mê sâu. Hạ Lan đã tống khứ Vy ra khỏi bệnh viện bằng những lời sỉ nhục cay độc nhất, trước mặt tất cả họ hàng. Cô không còn nhà để về, không còn danh dự để tựa vào. Và Nhật Nam – chú rể hụt của buổi lễ kinh hoàng ấy – đã nắm lấy đôi bàn tay lạnh ngắt của cô, lôi cô lên xe, bắt đầu một cuộc trốn chạy không phương hướng.
"Chúng ta đang đi đâu?" – Vy hỏi, giọng khàn đặc, đôi mắt sưng mọng nhìn trân trân vào khoảng không vô định.
"Đến một nơi không ai biết chúng ta là ai." – Nam trả lời, giọng anh lạnh lẽo nhưng kiên định. Bàn tay anh siết chặt vô lăng đến trắng bệch. Anh đã vứt bỏ bộ tuxedo, chỉ còn chiếc áo sơ mi trắng nhăn nhúm, vệt son môi của Vy vẫn còn vương trên cổ áo như một dấu ấn của tội đồ.
Họ dừng lại ở một thị trấn ven biển hẻo lánh khi trời đã rạng sáng. Căn nhà trọ nhỏ cũ kỹ nằm sát mép nước, mùi muối biển mặn chát quyện vào không khí ẩm ướt. Nam thuê một căn phòng duy nhất dưới một cái tên giả.
Vừa bước vào phòng, Vy đã đổ sụp xuống giường như một con búp bê đứt dây. Nỗi đau, sự hối hận và cảm giác nhục nhã giờ đây mới thực sự kết tinh thành một tảng đá đè nặng lên lồng ngực cô.
"Tất cả là tại em... Tại em mà bố mới như vậy..." – Cô lẩm bẩm trong cơn mê sảng.
Nam bước đến, anh quỳ xuống sàn nhà trước mặt cô. Anh không an ủi bằng những lời sáo rỗng. Anh nắm lấy hai bả vai cô, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đỏ vẩn tơ máu của mình.
"Lỗi là của cả hai. Nếu phải xuống địa ngục, anh sẽ đi cùng em. Nhưng Vy, chúng ta đã đi đến bước này rồi, không thể quay lại được nữa."
Trong căn phòng tối mờ với tiếng sóng vỗ rì rào ngoài cửa sổ, sự cô độc đẩy họ lại gần nhau hơn bao giờ hết. Khi thế giới bên ngoài đã ruồng bỏ họ, họ chỉ còn cách bám víu vào nhau để tồn tại.
Môi anh chạm môi em.
Nụ hôn lần này mang vị mặn của nước biển và cả vị mặn của những giọt nước mắt lăn dài trên má Vy. Nó không còn sự nồng nhiệt của những cuộc vụng trộm trước kia, mà thay vào đó là một sự vỗ về đau đớn. Nam hôn cô thật chậm, môi anh run rẩy lướt trên đôi môi nhợt nhạt của cô, như muốn truyền hết hơi ấm và sự sống sang cơ thể đang héo mòn kia.
Vy ôm chặt lấy cổ anh, cô hôn anh như một kẻ đuối nước bám vào chiếc phao cuối cùng. Những cái chạm trở nên vội vã hơn dưới áp lực của sự tuyệt vọng. Nam trút bỏ chiếc áo sơ mi, làn da nóng rực của anh áp sát vào lớp lụa mỏng manh trên người Vy. Trong bóng tối của căn phòng trọ rẻ tiền, họ quấn lấy nhau, dùng dục vọng để khỏa lấp đi nỗi đau đang gặm nhấm tâm hồn.
Mỗi tiếng rên rỉ, mỗi hơi thở dồn dập đều mang theo hơi hướm của sự trừng phạt. Họ hành hạ nhau bằng những cái chạm chiếm hữu, như thể muốn dùng nỗi đau thể xác để quên đi sự thật rằng họ đã đánh đổi mạng sống của người thân để đổi lấy những phút giây này.
"Đừng rời xa anh... làm ơn..." – Nam thào thào bên tai cô, nụ hôn của anh di chuyển từ xương quai xanh xuống vùng ngực phập phồng của Vy.
Vy nhắm nghiền mắt, để mặc mình chìm nghỉm trong sự cuồng nhiệt đầy tội lỗi. Cô biết, sau đêm nay, dù họ có đi đâu, bóng ma của Hạ Lan và gương mặt tím tái của bố sẽ mãi mãi đuổi theo họ. Nhưng ngay lúc này, khi môi anh vẫn đang miệt mài trên da thịt cô, Vy chọn cách lừa dối bản thân rằng đây là tình yêu, không phải là một sự hủy diệt.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Vy tỉnh dậy và thấy Nam đang đứng ngoài ban công, tay cầm tờ báo địa phương. Trang nhất in đậm hình ảnh sảnh cưới vỡ nát và dòng tít: "Vụ bê bối tình ái chấn động giới thượng lưu: Chú rể biến mất cùng em vợ".
Cuộc trốn chạy chỉ mới bắt đầu, và cái giá phải trả vẫn chưa dừng lại ở đó.