Cơn bão nhiệt đới tràn về, biến thị trấn ven biển yên bình thành một vùng trắng xóa. Tiếng mưa xối xả đập vào mái tôn của căn trọ cũ nghe như những tràng pháo tay giễu cợt. Điện trong vùng bị cắt, căn phòng chỉ còn lại ánh sáng leo lắt từ một ngọn nến đặt trong góc.
Vy ngồi bó gối trên giường, đôi mắt đờ đẫn nhìn ngọn lửa nhảy múa. Cô vẫn mặc chiếc váy lụa từ ngày cưới – giờ đây nó đã nhàu nát và hoen ố, giống như chính tâm hồn cô vậy. Nhật Nam bước vào từ phía phòng tắm, anh vừa lau khô mái tóc ướt sũng, gương mặt phờ phạc dưới ánh nến trông càng thêm khắc khổ.
"Ăn chút gì đi, em đã nhịn từ hôm qua rồi." – Nam đặt bát cháo trắng nóng hổi lên bàn, nhưng Vy không nhúc nhích.
Cô ngước nhìn anh, giọng thì thào: "Tại sao anh lại yêu em? Tại sao không phải là chị Lan? Chị ấy hoàn hảo, chị ấy dành cho anh cả tuổi thanh xuân... Còn em, em chỉ mang lại tai ương."
Nam khựng lại. Anh ngồi xuống cạnh cô, hơi lạnh từ cơn mưa ngoài kia vẫn còn vương trên da thịt anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài mang theo gánh nặng của mười năm đè nén.
"Em có biết tại sao anh và Lan chia tay hai năm trước không?" – Nam hỏi, mắt nhìn vào hư vô. "Mọi người đều nghĩ do anh thay lòng, nhưng thực tế là Lan... cô ấy chưa bao giờ yêu anh theo cách anh cần. Cô ấy yêu sự chiếm hữu, yêu cái danh vị 'vợ của Nhật Nam'. Còn anh, anh chỉ tìm thấy sự bình yên khi nhìn thấy những bức tranh của em, khi thấy em đứng một mình dưới cơn mưa năm đó..."
Nam quay sang, bàn tay thô ráp của anh nâng cằm Vy lên. Ánh nến hắt lên đôi môi anh, tạo nên một vẻ quyến rũ đầy u tối.
"Anh đã cố gắng cưới cô ấy để bù đắp, để làm tròn trách nhiệm của một người đàn ông. Nhưng càng ở gần Lan, anh càng thấy mình chết dần chết mòn. Vy, anh là một kẻ hèn nhát vì đã để em chịu khổ, nhưng anh không hối hận vì đã chọn em."
Lời thú nhận của anh khiến trái tim Vy run rẩy. Trong không gian chật hẹp, giữa tiếng sấm chớp đùng đoàng ngoài kia, ranh giới giữa sự hận thù và khao khát lại một lần nữa bị xóa nhòa.
Môi anh chạm môi em.
Nụ hôn này không còn sự bạo liệt của sự trốn chạy, mà nó mang hơi hướm của một lời thề nguyện đau đớn. Nam hôn cô thật sâu, môi anh nóng bỏng như muốn sưởi ấm cho cơ thể đang lạnh ngắt của Vy. Vy đáp lại anh bằng tất cả sự tuyệt vọng, cô bám lấy vai anh, để mặc chiếc áo măng tô tuột khỏi vai.
Trong bóng tối, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng mưa gầm rú. Nam đẩy cô nằm xuống lớp chăn mỏng, hơi thở anh phả lên tai cô, nóng hổi và dồn dập: "Đêm nay, hãy để anh là của em, chỉ riêng em thôi..."
Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo lụa, sự ma sát của da thịt dưới cái lạnh của đêm mưa tạo nên một cảm giác kích thích mãnh liệt. Vy rên rỉ, cô cảm nhận được từng nhịp đập của tim Nam áp sát vào mình. Sự đụng chạm này không chỉ là dục vọng, mà là cách duy nhất để họ cảm thấy mình còn đang sống, rằng họ không đơn độc trong tội lỗi này.
Mọi thứ dường như tan biến dưới cơn mưa rừng rực. Họ quấn lấy nhau, cuồng nhiệt và mê dại như thể ngày mai sẽ không bao giờ tới. Nam hôn lên những vết bầm trên cổ Vy – dấu vết từ sự siết cổ của Hạ Lan – như một cách để xoa dịu nỗi đau.
Nhưng khi cơn mưa bắt đầu ngớt, một tiếng động lạ từ phía cửa sổ khiến Nam giật mình. Anh ngồi dậy, ánh mắt cảnh giác nhìn ra ngoài màn đêm đen kịt. Dưới ánh chớp mờ ảo, anh thấy bóng dáng một chiếc xe hơi đen quen thuộc đang đậu lặng lẽ dưới gốc cây bàng đầu ngõ.
Hạ Lan đã tìm đến. Chị không mang theo cảnh sát, không mang theo báo chí. Chị chỉ đứng đó, một mình dưới mưa, nhìn trân trân vào căn phòng nơi ánh nến vừa vụt tắt.