MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 15

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 15

721 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng trọ chật hẹp bỗng chốc trở nên lạnh lẽo lạ thường. Nhật Nam vội vàng quấn chiếc áo sơ mi lên người, che chắn cho Vy đang run rẩy sau lưng. Tiếng gõ cửa không vang lên dồn dập, mà đều đặn, chậm rãi, tựa như tiếng đếm ngược của một bản án tử hình.

Cộc. Cộc. Cộc.

Nam tiến lại gần, tay siết chặt nắm cửa. Khi cánh cửa mở ra, hơi nước từ cơn mưa tạt vào mặt anh lạnh buốt. Hạ Lan đứng đó, chiếc váy cưới màu trắng hôm nào giờ đã được thay bằng một bộ đồ đen tuyền, tóc tai ướt sũng dính bết vào gò má tái nhợt. Chị không giận dữ, chị chỉ nhìn anh bằng đôi mắt trống rỗng.

"Anh nghĩ... hai người có thể chạy trốn đến đâu?" – Hạ Lan thào thào, giọng chị lạc đi giữa tiếng mưa.

"Lan, chuyện này không liên quan đến Vy. Là anh ép cô ấy." – Nam đứng chắn trước cửa, giọng anh đanh lại.

Hạ Lan khẽ cười, một điệu cười méo mó. Chị đẩy cửa bước vào, phớt lờ sự ngăn cản của Nam. Chị nhìn thấy Vy đang ngồi co cụm trên giường, đôi môi sưng mọng và những vết đỏ trên cổ vẫn còn rực rỡ dưới ánh nến. Một sự thật trần trụi về những gì vừa diễn ra trong căn phòng này đập thẳng vào mắt chị.

"Anh yêu nó đến thế sao?" – Lan quay sang nhìn Nam, nước mắt hòa cùng nước mưa chảy dài trên mặt. "Anh có biết tại sao hai năm trước em chia tay anh không? Không phải vì em hết yêu, mà vì em đã thấy anh đứng nhìn nó vẽ tranh trong xưởng suốt cả một buổi chiều. Em đã định buông tay, nhưng sự đố kỵ đã giết chết em."

Vy bàng hoàng ngẩng lên. Hóa ra, mọi đau khổ này đã bắt đầu từ rất lâu trước khi cô nhận ra.

"Và giờ nhìn xem..." – Lan tiến lại gần giường, chị cầm lấy cây nến, đưa lên cao để nhìn rõ gương mặt tội lỗi của em gái. "Hai người đang dùng sự thối nát này để nuôi dưỡng thứ gọi là tình yêu à?"

Sự im lặng bao trùm. Nam bước tới, anh không còn trốn tránh nữa. Anh nắm lấy tay Vy, kéo cô đứng dậy đối diện với Lan. Trong khoảnh khắc đối đầu căng thẳng nhất, Nam bất ngờ xoay người lại, nâng cằm Vy lên và đặt lên môi cô một nụ hôn.

Môi anh chạm môi em.

Đó không phải là nụ hôn để tận hưởng, mà là một nụ hôn để tuyên chiến. Trước mặt người đàn bà anh từng đính ước, Nam hôn Vy một cách nồng cháy, sâu đậm và đầy quyết liệt. Anh muốn Hạ Lan thấy rằng, dù có bị nguyền rủa, dù có phải xuống địa ngục, anh cũng sẽ không bao giờ buông tay cô gái này nữa.

Môi anh nóng bỏng, mang theo tất cả sự kiêu hãnh và đau đớn bấy lâu nay. Vy sững sờ, nhưng rồi cô nhắm mắt lại, đáp trả anh bằng một sự liều lĩnh tận cùng. Nụ hôn ấy như một vệt lửa thiêu cháy chút hy vọng cuối cùng của Hạ Lan.

Hạ Lan đứng sững sờ, chiếc nến trên tay chị run rẩy rồi rơi xuống sàn, vụt tắt. Bóng tối bao trùm lấy cả ba người.

"Đủ rồi..." – Tiếng Lan vỡ vụn trong bóng đêm. "Nếu hai người muốn yêu nhau đến chết, vậy thì hãy cùng nhau chết đi."

Chị rút ra từ trong túi áo một lọ thuốc nhỏ, ném mạnh xuống sàn. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành. "Bố đã tỉnh lại rồi. Nhưng ông ấy nói... ông ấy không còn đứa con nào tên là Vy nữa. Và Nam, công ty của anh, sự nghiệp của anh... em đã chính tay thiêu rụi hết rồi."

Hạ Lan quay lưng bước đi vào màn mưa, để lại lời nói sau cùng như một lời nguyền: "Hạnh phúc trên xác chết của người thân, để xem hai người chịu đựng được bao lâu."

Trong căn phòng tối mịt, Nam ôm chặt lấy Vy vào lòng. Họ hôn nhau lần nữa, nồng đậm vị mặn của nước mắt và vị chát của sự mất mát.