MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 9

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 9

853 từ · ~5 phút đọc

Chương 9: Sự thật trần trụi

Tiếng chuông điện thoại như những nhát búa nện vào bầu không khí tình tứ, đập tan mọi sự mê luyến vừa nhen nhóm. Trên màn hình, gương mặt của Hạ Lan vẫn hiện lên, bình thản nhưng đầy quyền lực. Trong không gian tĩnh mịch của căn hộ ngoại ô, âm thanh rung bần bật của chiếc điện thoại trên mặt bàn gỗ nghe chói tai đến mức rợn người.

Vy nằm dưới thân Nam, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng. Cô nhìn thấy rõ từng sợi gân xanh nổi lên trên bàn tay đang siết chặt của anh.

"Anh... nghe máy đi." – Vy thào thào, đôi môi run rẩy không còn chút máu.

Nhật Nam không cử động. Anh nhìn đăm đăm vào màn hình, đôi mắt tối sầm lại. Sau hơn mười hồi chuông dài dặc, tiếng rung cuối cùng cũng tắt ngấm. Nhưng chỉ hai giây sau, một tin nhắn văn bản hiện lên thay thế:

"Em đang đứng trước cửa căn hộ ngoại ô của anh. Mở cửa đi, Nam. Đừng để em phải dùng đến chìa khóa dự phòng."

Cái lạnh từ sống lưng Vy lan ra toàn bộ cơ thể. Cô bật dậy như một lò xo, cuống cuồng vơ lấy chiếc áo măng tô bị vứt vất vưởng trên sàn. Sự kích thích lúc nãy giờ đây bị thay thế bằng một nỗi nhục nhã ê chề. Cô không thể để chị gái bắt quả tang mình trong bộ dạng này, trong căn phòng này, cùng người đàn ông này.

"Nam, chị ấy ở ngoài cửa! Em phải đi đâu? Em phải trốn ở đâu?" – Vy hoảng loạn, giọng cô lạc đi trong sự tuyệt vọng.

Nhật Nam đứng dậy, anh bình tĩnh đến mức đáng sợ. Anh cài lại cúc áo sơ mi, tiến về phía cửa sổ nhìn xuống sân dưới. Chiếc xe của Hạ Lan đã đậu sẵn ở đó, ánh đèn pha vẫn còn sáng quắc như hai con mắt rình rập trong đêm.

"Không trốn được nữa đâu, Vy." – Nam quay lại nhìn cô, ánh mắt anh mang một sự quyết liệt đầy đau đớn. "Sớm muộn gì chúng ta cũng phải đối mặt. Anh sẽ ra mở cửa."

"Anh điên rồi sao? Anh muốn giết chết em à?" – Vy lao đến, nắm chặt lấy tay anh. "Nếu chị ấy thấy em ở đây, em sẽ mất tất cả! Gia đình, danh dự... em sẽ không còn gì cả!"

Nhật Nam nhìn sâu vào mắt cô, bàn tay anh áp lên gò má đang nóng bừng vì nước mắt của Vy. "Nhưng nếu không đối mặt, chúng ta sẽ chết dần chết chết mòn trong sự lén lút này. Anh không muốn hôn em trong bóng tối nữa."

Tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ vang lên từ phía cửa chính. Hạ Lan thực sự có chìa khóa.

Trong một khoảnh khắc sinh tử, Nam đẩy Vy vào phía sau cánh cửa tủ âm tường lớn trong phòng khách – nơi chứa những bản vẽ kiến trúc cũ. Anh chỉ kịp thì thầm: "Đừng ra ngoài, dù có nghe thấy chuyện gì."

Cánh cửa chính mở tung. Hạ Lan bước vào, vẫn là vẻ thanh lịch thường ngày nhưng đôi mắt chị lại chứa đựng một cơn bão lạnh lẽo. Chị nhìn quanh căn phòng, mũi khẽ nhíu lại khi ngửi thấy mùi hương nước hoa nữ lạ lẫm vẫn còn vương vấn trong không khí.

"Anh không nghe máy." – Hạ Lan nói, giọng bình thản đến lạnh lùng. Chị bước tới quầy bar, rót chỗ rượu còn lại trong ly của Nam vào cổ họng.

"Anh mệt, anh muốn yên tĩnh." – Nam đứng chắn trước lối vào phòng khách, cơ thể anh toát ra vẻ che chở kín đáo cho vị trí Vy đang trốn.

Hạ Lan bật cười, tiếng cười lanh lảnh giữa đêm khuya khiến Vy ở bên trong tủ đồ cảm thấy lạnh toát da gà. Chị tiến lại gần Nam, đôi tay quàng lên cổ anh, áp sát người vào lòng ngực anh – chính nơi mà Vy vừa tựa đầu vài phút trước.

"Mệt sao? Vậy mà em cứ ngỡ anh đang bận 'thi công' một công trình bí mật nào đó chứ." – Hạ Lan vươn tay, nhặt một sợi tóc dài từ trên vai áo của Nam. Sợi tóc màu nâu nhạt – màu tóc đặc trưng của Vy.

Hạ Lan đưa sợi tóc lên trước mặt Nam, ánh mắt chị đột ngột trở nên sắc lẹm như một con dao: "Nam này, anh biết em ghét nhất là điều gì không? Đó là sự phản bội từ những người em yêu thương nhất. Anh biết Vy đang ở đây, đúng không?"

Cả căn phòng rơi vào sự im lặng đến nghẹt thở. Vy ở sau cánh cửa tủ, tay bịt chặt miệng để tiếng nấc không thoát ra ngoài. Tim cô đập mạnh đến mức cô sợ chị gái có thể nghe thấy nó xuyên qua lớp gỗ mỏng manh.

Nam nhìn thẳng vào mắt Hạ Lan, không một chút né tránh: "Đúng, cô ấy ở đây."