MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMôi Em Chạm Môi AnhChương 8

Môi Em Chạm Môi Anh

Chương 8

817 từ · ~5 phút đọc

Chương 8: Đêm ở vùng cấm

Đồng hồ trên tường nhích dần về con số 12. Cả thành phố đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa sổ và nhịp tim đập loạn xạ của Vy trong lồng ngực. Cô đứng trước gương, khoác lên mình chiếc áo măng tô dài để che đi bộ đồ lót lụa mỏng manh bên trong – một sự chuẩn bị đầy tội lỗi mà chính cô cũng không dám thừa nhận.

Vy lén lút rời khỏi nhà, tiếng động cơ taxi nhỏ dần khi cô tiến về vùng ngoại ô. Càng đi xa trung tâm, ánh đèn đường càng thưa thớt, chỉ còn bóng tối của những hàng cây xào xạc bao quanh căn hộ nhỏ nằm biệt lập bên bìa rừng – nơi mà Nhật Nam đã gọi là "vùng an toàn", nhưng giờ đây nó giống như một thánh đường của những kẻ phản bội.

Ánh đèn vàng ấm áp hắt ra từ ô cửa kính tầng hai. Vy run rẩy tra chìa khóa vào ổ.

Cạch.

Cánh cửa mở ra, mùi hương gỗ đàn hương và hơi ấm quen thuộc lập tức ùa tới. Nhật Nam đang đứng bên quầy bar nhỏ, tay cầm ly rượu whisky còn dang dở. Anh không mặc áo khoác, chỉ có chiếc sơ mi trắng phanh hai cúc đầu, trông vừa phong trần vừa nguy hiểm.

"Em đã đến." – Giọng anh trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Vy đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở dồn dập: "Anh điên rồi... Nếu chị Lan theo dõi em..."

Nam đặt ly rượu xuống, sải bước dài về phía cô. Anh không cho cô cơ hội nói hết câu, bàn tay mạnh mẽ khóa chặt eo cô, ép sát vào cánh cửa gỗ vừa đóng lại.

"Đêm nay, không có Hạ Lan. Không có đám cưới nào hết." – Ánh mắt anh rực cháy dưới ánh đèn mờ, một sự chiếm hữu không hề che giấu. "Chỉ có anh và em."

Môi anh chạm môi em.

Nụ hôn bắt đầu như một cơn bão, cuốn phăng mọi sự chần chừ cuối cùng của Vy. Nó không còn sự thăm dò như ở xưởng vẽ, cũng không gấp gáp như ở hầm gửi xe. Đây là một nụ hôn của sự khẳng định – một nụ hôn sâu, nồng cháy và đầy dục vọng. Nam mút mát cánh môi dưới của cô, lưỡi anh luồn vào bên trong, càn quét và chiếm đoạt hơi thở của cô một cách mãnh liệt.

Vy rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, đôi tay cô không còn đẩy anh ra nữa mà siết chặt lấy bờ vai rắn chắc, những ngón tay bấu vào lớp vải sơ mi của anh như tìm một điểm tựa duy nhất giữa cơn lốc cảm xúc.

Nam nhấc bổng cô lên, để đôi chân cô quấn lấy hông mình. Anh vừa hôn vừa di chuyển về phía chiếc sofa lớn giữa phòng. Trong bóng tối lờ mờ, những cái chạm trở nên nhạy cảm gấp bội. Bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo măng tô, chạm vào làn da trần nóng hổi của cô, khiến Vy run rẩy không thôi.

"Anh... anh đã đợi giây phút này quá lâu rồi." – Nam thì thầm giữa những nụ hôn vụn vặt bên tai, trên cổ cô.

Hơi thở của cả hai hòa quyện, nóng rẫy và dồn dập. Vy cảm nhận được sự cứng rắn của cơ thể anh áp sát vào mình, một sự thật trần trụi về khao khát của người đàn ông này. Cô biết mình đang rơi xuống vực thẳm, nhưng trong khoảnh khắc đôi môi anh lại một lần nữa phủ xuống, cô tình nguyện để mình bị thiêu rụi.

Mọi thứ xung quanh như tan biến, chỉ còn lại âm thanh của sự va chạm da thịt và tiếng thở dốc đầy ám muội. Nam đặt cô nằm xuống sofa, anh phủ lên người cô như một bóng đen chiếm giữ toàn bộ thế giới của Vy.

Nhưng ngay khi sự hưng phấn đạt đến đỉnh điểm, chiếc điện thoại của Nam đặt trên bàn bỗng sáng rực lên. Một cuộc gọi video đến từ Hạ Lan.

Màn hình hiển thị gương mặt rạng rỡ của chị gái cô trong bộ váy ngủ màu trắng, ánh mắt chị dường như đang xuyên qua màn hình để tìm kiếm một sự thật kinh khủng nào đó.

Vy đông cứng người, hơi nóng trên da thịt bỗng chốc trở nên lạnh ngắt. Nhật Nam nhìn điện thoại, rồi nhìn Vy đang nằm dưới thân mình với mái tóc rối bời và đôi mắt hoảng loạn. Anh không tắt máy, nhưng cũng không nghe. Tiếng chuông vang lên liên hồi giữa không gian tĩnh mịch như một lời nhắc nhở tàn nhẫn rằng: Thiên đường này được xây dựng trên xương máu của một mối quan hệ khác.