MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMón Nợ Của Người Quá CốChương 15: Lớp Màu Thứ Ba

Món Nợ Của Người Quá Cố

Chương 15: Lớp Màu Thứ Ba

824 từ · ~5 phút đọc

Tiếng xe lăn của chú Bảo xa dần, để lại một sự im lặng đặc quánh, thứ sự thật vừa bị thiêu cháy trong ánh đèn tuýp dường như vẫn còn vẩn vương trong không khí như mùi khét của phim nhựa. Bà Thanh vẫn quỳ đó, dưới chân giá vẽ, vai bà rung lên theo từng nhịp thở đứt quãng.

An không nhìn mẹ. Cô tiến về phía chiếc giá vẽ cũ của bố Thành, nơi bức tranh "Cái Giếng" vẫn đang bị cuộn tròn. Cô trải nó ra mặt bàn gỗ đầy vết trầy xước. Ánh mắt cô gắt gao soi chiếu vào từng đường cọ.

"Mẹ nói mẹ đã tiêm thuốc cho đứa bé?" An hỏi, giọng cô bình thản đến đáng sợ.

"Phải," bà Thanh ngước lên, đôi mắt mọng nước. "Mẹ đã tự tay làm... ông nội đã đưa ống tiêm cho mẹ..."

An cầm một con dao trổ nhỏ, loại dùng để cạo các lớp sơn bị mốc. Cô không nhìn vào cái giếng trong tranh nữa. Cô nhìn vào hình bóng người đàn ông có vết sẹo trên cổ tay – hình bóng mà chú Bảo tin là bằng chứng kết tội mình.

"Mẹ nhìn đi," An chỉ vào cổ tay người đàn ông trong tranh. "Bố là một họa sĩ tài năng, ông ấy không bao giờ vẽ sai tỷ lệ. Vết sẹo này... nếu chú Bảo bị tai nạn năm 1995, thì vết sẹo phải còn rất mới, đỏ và lồi lên. Nhưng trong tranh của bố, vết sẹo này mờ, phẳng và có màu trắng nhạt."

Bà Thanh ngẩn người, không hiểu con gái mình đang nói gì.

An bắt đầu dùng dung môi nhẹ nhàng thấm lên một góc khác của bức tranh, ngay vị trí bóng của một người phụ nữ đang đứng khuất sau gốc cây đào – người mà nãy giờ họ vẫn đinh ninh là cô Linh. Khi lớp màu xanh thẫm bên trên dần tan ra dưới bàn tay điêu luyện của người phục chế, một chi tiết kinh hoàng lộ diện.

Người phụ nữ trong tranh đeo một chiếc nhẫn cưới có đính viên đá sapphire xanh lục.

An nắm lấy bàn tay trái của mẹ mình, lật ngược lên. Trên ngón áp út của bà Thanh là một chiếc nhẫn y hệt, món kỷ vật của bố Thành.

"Mẹ không phải là người tiêm thuốc," An thì thầm, đôi mắt cô rực lên một tia sáng lạnh lẽo. "Mẹ là người đã cố ngăn cản việc đó. Bức tranh này không phải là bằng chứng kết tội chú Bảo. Nó là bằng chứng cho thấy chú Bảo đã ép mẹ phải cầm lấy ống tiêm, nhưng mẹ đã vứt nó đi. Người thực sự tiêm liều thuốc đó... người đứng phía sau điều khiển tất cả..."

An quay sang nhìn bức chân dung ông nội treo ở góc phòng, rồi nhìn xuống gầm giá vẽ, nơi có một ngăn kéo bí mật mà cô vừa nhận thấy sự lệch nhẹ của vân gỗ. Cô dùng dao cậy mạnh. Một chiếc máy ghi âm cầm tay cũ kỹ, loại dùng băng cassette nhỏ, rơi ra.

An nhấn nút Play. Tiếng rẹt rẹt của băng từ bị lão hóa vang lên, rồi một giọng nói già nua nhưng quyền lực xuất hiện.

"Thanh, cô không cần phải run. Cô chỉ đang giúp nó ngủ một giấc bình yên thôi. Bảo, giữ tay nó lại. Nếu con không muốn cái ghế giám đốc tập đoàn biến mất vào tay thằng Bình, thì hãy giúp chị dâu con hoàn thành 'nghĩa vụ' này."

Tiếng bà Thanh khóc nghẹn trong băng: "Không, con không làm được! Đứa bé không có tội!"

Tiếng chát chúa của một cái tát vang lên. Sau đó là giọng của chú Bảo: "Bố, để con làm. Cô ấy hèn nhát quá."

Bà Thanh run rẩy, bà bám chặt lấy tay An. "Sao... sao lại có cái này?"

"Bố đã ghi âm lại," An nói, nước mắt rơi trên mặt tranh. "Bố không chỉ vẽ, bố đã chuẩn bị một bản cáo trạng hoàn hảo. Chú Bảo đã lừa mẹ suốt ba mươi năm qua, khiến mẹ tin rằng mẹ là kẻ giết người để mẹ phải phục tùng và giữ im lặng cho hắn. Hắn không chỉ giết đứa bé, hắn còn giết chết tâm hồn của mẹ!"

Sự thật giờ đây đã rõ ràng: Chú Bảo không chỉ là kẻ chủ mưu, hắn là kẻ trực tiếp ra tay, và hắn đã dùng mặc cảm tội lỗi để xiềng xích bà Thanh.

An cầm lấy chiếc máy ghi âm. Một giờ đồng hồ sắp hết. Dưới nhà, tiếng xe lăn của chú Bảo lại bắt đầu vang lên ở cầu thang gỗ.

An nhìn mẹ, ánh mắt cô giờ đây không còn sự oán trách, chỉ còn một quyết tâm đanh thép. "Mẹ, sự thật không phải là thuốc độc. Sự thật là phương thuốc cứu mạng. Giờ thì, chúng ta đi xuống gặp hắn."