Ánh sáng trắng từ bóng đèn tuýp trên trần nhà như những lưỡi dao, găm thẳng vào dải phim âm bản đang treo lơ lửng. Trong giây lát, những hình ảnh vừa hiện hình – bằng chứng duy nhất của ba mươi năm – bắt đầu mờ dần, chuyển sang một màu xám xịt rồi đen kịt dưới tác động của quang năng. Sự thật vừa mới hé lộ đã bị thiêu cháy ngay trước mắt An.
An nhìn mẹ mình. Bà Thanh vẫn đứng đó, đôi tay buông thõng, khuôn mặt tĩnh lặng một cách kỳ quái. Không còn sự run rẩy, không còn tiếng khóc sụt sùi. Đó là gương mặt của một người đã chấp nhận án tử từ lâu.
"Tại sao?" An thào thào, cổ họng khô khốc như vừa nuốt phải tro tàn. "Tại sao lại là mẹ?"
"Vì mẹ thương nó," bà Thanh trả lời, giọng bà đều đều, không một chút gợn sóng. "Mẹ thương đứa trẻ đó, và mẹ thương cả bố con. Đêm đó, ông nội và chú Bảo định ném nó xuống giếng khi nó vẫn còn tỉnh táo. Nó sẽ gào thét, An ạ. Nó sẽ cào cấu vào thành đá cho đến khi móng tay bật máu. Mẹ không thể để chuyện đó xảy ra."
Bà tiến lại gần An một bước, ánh mắt hiện lên một sự điên rồ dịu dàng.
"Mẹ đã trộm liều thuốc an thần từ túi y tế của ông nội. Mẹ đã tiêm cho nó... để nó ngủ. Mẹ tự lừa dối mình rằng nó chỉ đang đi vào một giấc mơ dài, rằng cái lạnh của nước giếng và bóng tối sẽ không làm nó đau đớn nếu nó không tỉnh giấc. Mẹ đã tiêm thuốc để nó được chết như một thiên thần, thay vì một con vật bị vứt bỏ."
"Và mẹ gọi đó là tình thương sao?" An quát lên, cay đắng tràn trề. "Mẹ đã giúp họ trở thành những kẻ sát nhân sạch sẽ! Mẹ đã nhúng tay vào máu để giữ cho chiếc áo của gia tộc này không bị vấy bẩn!"
Chú Bảo cười khẩy trên xe lăn, tiếng cười vang vọng trong không gian chật hẹp của căn áp mái. "Con thấy đấy, An. Trong ngôi nhà này, không ai vô tội cả. Chúng ta là một vòng tròn khép kín. Nếu con tố cáo chú, con tố cáo mẹ con. Nếu con đưa sự thật ra ánh sáng, chính con sẽ là kẻ đẩy mẹ mình vào phòng biệt giam ở cái tuổi xế chiều này."
Hắn vẫy tay, hai tên bảo vệ từ bóng tối bước ra, thô bạo thu dọn dải phim đã cháy hỏng và các hóa chất trên bàn.
"Cuộn phim đã hỏng. Chứng cứ đã mất," Bảo tiếp tục, đôi mắt rực lên sự đắc thắng của một kẻ vừa lật ngược thế cờ. "Bây giờ, con có hai lựa chọn. Một là ở lại căn phòng này, tiếp tục làm một 'nghệ sĩ phục chế' ngoan ngoãn, ký vào bản thỏa thuận và chúng ta sẽ là một gia đình hạnh phúc. Hai là... con có thể đi. Nhưng mẹ con sẽ là người chịu tội thay cho tất cả."
Bà Thanh nhìn An, đôi mắt bà khẩn thiết nhưng không phải cầu xin sự tha thứ, mà là cầu xin sự trừng phạt. "Hãy tố cáo mẹ đi, An. Mẹ đã đợi ngày này quá lâu rồi. Hãy để mẹ được trả món nợ này, dù có phải chết trong tù."
An nhìn mẹ, rồi nhìn chú Bảo. Cô nhận ra cái bẫy tâm lý tàn độc mà Bảo đã giăng ra. Hắn biết An là người trọng công lý, nhưng hắn cũng biết cô là người trọng tình cảm. Hắn dùng chính sự lương thiện của cô để xiềng xích cô.
"Đi ra ngoài," An nói, giọng lạnh lẽo như băng.
"Con nói gì?" Bảo nhướn mày.
"Tất cả đi ra ngoài!" An hét lớn, đôi mắt cô đỏ rực. "Để tôi yên với mẹ tôi. Một giờ đồng hồ. Nếu sau một giờ các người không thấy tôi xuống ký tên, các người cứ việc gọi cảnh sát đến bắt mẹ tôi. Nhưng hãy nhớ, tôi vẫn còn bức tranh. Tôi vẫn còn bà Nhài. Và tôi vẫn còn một thứ mà các người không bao giờ có: Sự thật nằm trong trí nhớ."
Bảo nhìn cô hồi lâu, rồi khẽ gật đầu với đám bảo vệ. Hắn tự xoay xe lăn ra phía cửa. "Một giờ, An. Đừng lãng phí nó vào những cảm xúc vô ích."
Cánh cửa áp mái đóng sập lại. Chỉ còn An và mẹ giữa đống đổ nát của những bức tranh và mùi hóa chất nồng nặc. An quay lại nhìn mẹ, trong lòng cô đang diễn ra một cuộc hành quyết.
Làm thế nào để phục chế một linh hồn đã bị vấy bẩn bởi sự đồng lõa? Và làm thế nào để thực thi công lý khi cái giá phải trả chính là người đã mang nặng đẻ đau ra mình?