MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMón Nợ Của Người Quá CốChương 5: Những Con Búp Bê Bằng Đất

Món Nợ Của Người Quá Cố

Chương 5: Những Con Búp Bê Bằng Đất

873 từ · ~5 phút đọc

An không chạy trốn khi ánh đèn pha quét qua khu vườn. Cô đứng đó, đôi bàn tay lấm lem bùn đất siết chặt bọc vải lụa vào lòng như thể đang ôm giữ lấy một mảnh linh hồn vừa được cứu chuộc từ địa ngục.

Người đầu tiên lao đến không phải chú Bảo, mà là mẹ cô. Bà Thanh đứng khựng lại trước miệng giếng mở toang, khuôn mặt bà dưới ánh đèn pin trắng dã như một xác chết vừa sống dậy.

"Con đã làm gì thế này, An?" Giọng bà run rẩy, vỡ vụn. "Mẹ đã van xin con rồi mà..."

"Mẹ không xin con bảo vệ sự thật," An bước từng bước lại gần mẹ, mỗi bước chân của cô đều nặng nề như tiếng búa gõ vào lương tâm kẻ đối diện. "Mẹ chỉ xin con tiếp tục diễn vai con búp bê câm lặng trong cái lăng tẩm này thôi."

Chú Bảo xuất hiện ngay sau đó, theo sau là hai người làm lực lưỡng. Nhìn thấy bộ dạng của An và cái giếng bị khui ra, đôi mắt chú long lên một tia hung hiểm mà An chưa từng thấy. Sự lịch thiệp của một chính khách, một doanh nhân thành đạt đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại bản năng của một con thú bị dồn vào đường cùng.

"Đưa cái đó cho chú," Bảo gằn giọng, bàn tay chú đưa ra, cứng đờ. "An, chú cảnh cáo con lần cuối. Con đang cầm trên tay thứ sẽ hủy hoại không chỉ chú, mà là cả tương lai của chính con, của mẹ con. Con có biết căn nhà này được xây lên từ đâu không? Từ danh tiếng! Nếu thứ này lọt ra ngoài, chúng ta sẽ không còn gì cả!"

"Danh tiếng của một kẻ sát nhân sao?" An cười nhạt, một nụ cười khô khốc.

"Chúng ta không giết nó!" Bà Thanh đột ngột hét lên, tiếng hét xé tan không gian tĩnh mịch của khu vườn. Bà ngã quỵ xuống nền đất ẩm, hai tay ôm lấy mặt, khóc nức nở. "Nó chết vì lạnh... vì không ai dám nhận nó. Đêm đó... bố con... bố con đã đem nó đến..."

An khựng lại. "Bố con?"

Mảnh ghép cuối cùng rơi vào vị trí, đau đớn đến mức khiến An lảo đảo. Sự kiện đêm Giao thừa 1996 không chỉ là tội lỗi của ông nội hay chú Bảo. Đứa trẻ dưới đáy giếng kia là con riêng của bố cô – người em trai đã khuất của chú Bảo, người luôn được ca ngợi là "đã hy sinh vì dòng tộc".

Hóa ra, để giữ sạch cái tên cho người đã chết và bảo vệ lộ trình thăng tiến của người còn sống, cả gia đình đã chọn cách "xử lý" đứa trẻ sơ sinh tội nghiệp đó như một món hàng lỗi. Và mẹ cô – người vợ góa phụ năm ấy – đã đồng ý im lặng để đổi lấy một chỗ đứng yên thân trong biệt thự này.

"Mẹ đã biết..." An thì thầm, cảm thấy một sự ghê tởm dâng lên tột độ. "Mẹ đã sống ba mươi năm qua, ăn cơm, ngủ nghỉ, ngay trên cái xác của một đứa trẻ là em ruột của con?"

Bà Thanh không ngước lên, bà chỉ nức nở: "Mẹ phải bảo vệ con! Nếu chuyện đó lộ ra, họ sẽ đuổi mẹ con mình ra đường. Con lúc đó còn quá nhỏ..."

"Đừng nhân danh con để bao biện cho sự hèn nhát của mẹ!" An quát lên.

Chú Bảo thấy An đang xao nhãng, chú ra hiệu cho hai người làm tiến lại gần. Nhưng An đã nhanh hơn, cô lùi lại sát mép giếng, giơ bọc vải lên cao.

"Đứng lại!" An thét. "Chỉ cần một bước nữa, con sẽ ném thứ này xuống lại đáy giếng, nhưng lần này con sẽ gọi cảnh sát và báo chí đến để họ tự tay khai quật nó lên trước ống kính máy quay. Chú muốn danh tiếng chứ gì? Con sẽ cho chú một loại danh tiếng mà cả đời này chú không rửa sạch được!"

Chú Bảo dừng bước, hơi thở hổn hển. Trong khoảnh khắc đó, sự im lặng của gia tộc họ Nguyễn đã bị xé toạc hoàn toàn. Lớp vỏ bọc của "di sản" thực chất chỉ là một món nợ máu được di truyền qua các thế hệ bằng sự sợ hãi.

Bỗng nhiên, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía hiên nhà. Bà nội, trên chiếc xe lăn, đã được người làm đẩy ra từ lúc nào. Bà nhìn vào đám con cháu đang cắn xé lẫn nhau, đôi mắt đục mờ bỗng trở nên minh mẫn một cách đáng sợ.

"Nợ thì phải trả, Bảo ạ," bà nội nói, giọng bà lạnh như nước giếng. "Ông cụ để lại di chúc đó không phải vì ông ấy hối hận. Mà vì ông ấy biết, sự im lặng này đã đến lúc thối rữa rồi. Ông ấy muốn xem... ai trong gia đình này còn chút tính người để cầm lấy chìa khóa của sự thật."

Bà nhìn sang An, khẽ gật đầu: "Làm đi, con gái. Hãy kết thúc mùa đông năm 1996 này đi."