Chiếc giếng đá nằm đó như một cái miệng bị khâu kín. Tấm đan bê tông đậy trên miệng giếng đã bị rêu xanh phủ kín, nặng nề và lỳ lợm. An đứng một mình giữa khu vườn hoang, nơi những tán cây đại thụ đan cài vào nhau che khuất ánh sáng, tạo nên một vùng âm u tách biệt hẳn với sự xa hoa của căn đại sảnh phía trước.
An dùng một thanh sắt dài, hì hục bẩy cạnh của tấm đan. Tiếng đá cọ xát vào nhau nghe ken két, rợn người như tiếng răng nghiến lại. Mồ hôi vã ra trên trán cô, hòa cùng nước mưa còn sót lại trên lá cây nhỏ xuống cổ, lạnh buốt.
Một khe hở lộ ra. Từ dưới lòng giếng, một mùi hương xộc lên. Không phải mùi nước thối, mà là mùi của hư vô, mùi của đất ẩm bị giam cầm hàng chục năm và một chút gì đó thoang thoảng như mùi gỗ mục. An soi đèn pin xuống. Ánh sáng bị bóng tối nuốt chửng, chỉ thấy những mảng rêu đen kịt bám dọc thành giếng xây bằng đá hộc.
“Cô An, đừng làm thế.”
Tiếng nói phát ra từ phía bụi cây rậm rạp. An giật mình, thanh sắt rơi xuống nền gạch kêu choảng.
Ông Tám, người làm vườn già đã ở với gia đình họ Nguyễn từ thời ông nội còn trẻ, bước ra. Ông mặc chiếc áo tơi sờn rách, đôi mắt mờ đục nhìn An với một sự thương hại kỳ lạ.
“Ông Tám? Ông cũng định ngăn cháu sao?” An lấy lại bình tĩnh, giọng cô run lên vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn kiên định.
Ông Tám lắc đầu, tiếng thở dài của ông tan vào tiếng gió. “Tôi không ngăn được cô, cũng như không ai ngăn được ông cụ ngày đó. Nhưng có những thứ, một khi đã thấy rồi, cô sẽ không bao giờ có thể quay lại làm người con gái vô tư của ngày trước được nữa.”
“Cháu chưa bao giờ vô tư, ông Tám ạ,” An đáp, tay cô lại bám vào cạnh tấm đan. “Cháu sinh ra trong một ngôi nhà đầy những xác chết giấu trong tủ kính. Cháu thà thấy một xác chết thật sự còn hơn sống với những bóng ma.”
Ông Tám im lặng hồi lâu, rồi ông tiến lại gần. Thay vì ngăn cản, ông đặt bàn tay thô ráp của mình lên thanh sắt, giúp An một lực. Hai người cùng gồng mình. Tấm bê tông nặng nề cuối cùng cũng bị đẩy sang một bên, để lộ ra cái hố đen ngòm, sâu thẳm.
“Giao thừa năm đó… bão lớn lắm,” ông Tám thào thào, đôi mắt nhìn vào lòng giếng như đang nhìn vào một thước phim cũ. “Bà cụ đưa đứa trẻ đó đến đây trong một bọc vải điều. Nó không khóc, chỉ nhìn trân trân vào những giọt mưa. Ông cụ nói đó là một sai lầm cần phải được tẩy xóa để bảo vệ thanh danh của chú Bảo – lúc đó đang chuẩn bị đi du học và tiếp quản gia tộc.”
An lặng người. Tim cô như ngừng đập. “Đứa bé đó… là con của ai?”
Ông Tám không trả lời, ông chỉ đưa tay chỉ xuống dưới.
An lấy hết can đảm, dùng một sợi dây thừng buộc chặt đèn pin rồi thả dần xuống đáy giếng. Ánh sáng quét qua những vách đá ẩm ướt, xuống dần, xuống dần. Dưới đáy giếng không có nước. Chỉ có một lớp bùn đặc và những mảnh vụn của gian nhà kho bị sập năm xưa.
Và rồi, ánh đèn dừng lại ở một vật thể lạ.
Giữa lớp bùn xám xịt là một cái bình gốm lớn, loại bình dùng để ủ rượu ngày xưa, nhưng cái nắp đã bị vỡ một góc. Bên trong cái bình đó, lấp ló dưới ánh đèn, là một thứ màu trắng đục, nhỏ bé và cong gập lại.
Đó không phải là gỗ mục. Đó là những khúc xương. Một bộ xương nhỏ bé của một hài nhi, bị giam cầm trong lòng gốm suốt ba mươi năm qua.
An cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Một cơn buồn nôn dâng lên dữ dội. Món nợ của ông nội không phải là tiền. Đó là một sinh mạng bị chối bỏ, một đứa trẻ chưa kịp đặt tên đã bị biến thành một "vết nhơ" cần phải xóa sạch để đổi lấy cái danh hiệu "Gia tộc văn hóa".
“Chú Bảo biết chuyện này không?” An hỏi, giọng cô lạc đi.
“Tất cả họ đều biết,” ông Tám nói, giọng già nua cay đắng. “Họ đã cùng nhau khiêng tấm đan này đậy lên miệng giếng ngay giữa đêm Giao thừa, trong khi tiếng pháo nổ vang trời ngoài kia để át đi tiếng động. Họ tưởng rằng sự im lặng có thể giết chết sự thật.”
An nhìn lại chiếc hộp thiếc cô đang cầm. Lọn tóc bên trong. Giờ cô đã hiểu tại sao nó lại được buộc bằng chỉ đỏ. Đó là bùa trấn yểm.
Đúng lúc đó, từ phía trên nhà chính, một tiếng chuông báo động vang lên. Ánh đèn pha từ sân trước quét qua khu vườn. Tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát tháo của chú Bảo vọng lại.
Họ đã phát hiện ra cô.
An không sợ hãi. Cô cảm thấy một luồng sức mạnh lạnh lẽo chạy trong huyết quản. Cô nhặt lấy bộ xương nhỏ bé, bọc vào chiếc khăn tay lụa của mình.
“Trò chơi im lặng kết thúc rồi,” An lẩm bẩm.