MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMón Nợ Của Người Quá CốChương 3: Vết Chàm Trên Linh Hồn

Món Nợ Của Người Quá Cố

Chương 3: Vết Chàm Trên Linh Hồn

941 từ · ~5 phút đọc

An đứng lặng người. Bóng dáng chú Bảo đổ dài trên nền gỗ theo ánh sáng le lói từ dãy hành lang hắt vào. Chú không bật đèn. Trong bóng tối, khuôn mặt chú chỉ là một hình khối góc cạnh, cứng nhắc như được tạc bằng đá.

“Trả nó cho chú,” chú Bảo bước tới một bước, bàn tay chìa ra, run rẩy một cách khó nhận ra. “Đó không phải là thứ để con thỏa mãn trí tò mò của mình.”

An siết chặt chiếc hộp thiếc vào ngực. Cái lạnh của kim loại hoen rỉ như thấm qua lớp áo sơ mi mỏng, buốt vào da thịt. “Nếu nó chỉ là rác rưởi của quá khứ, tại sao chú lại ở đây vào giờ này? Tại sao chú lại sợ nó đến thế?”

“Con không hiểu đâu!” Chú Bảo gầm lên một tiếng nhỏ, âm thanh bị nén lại trong cổ họng như tiếng thú dữ bị thương. “Gia đình này… vinh quang này, căn biệt thự này… tất cả đều đứng trên một nền móng rất mỏng manh. Chỉ cần một viên gạch bị rút ra, tất cả chúng ta sẽ bị nghiền nát.”

“Kể cả khi viên gạch đó được nhuộm bằng máu?” An đáp trả, ánh mắt cô xoáy sâu vào bóng tối nơi chú đang đứng.

Một sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Chú Bảo không tiến thêm nữa. Chú từ từ hạ tay xuống, tiếng thở dài của chú nghe như tiếng đổ nát của một công trình cổ. “Con rất giống ông nội mình. Luôn tin rằng sự thật là thứ duy nhất đáng giá. Nhưng ông cụ đã quên mất một điều: sự thật đôi khi là một món nợ mà người ta chỉ có thể trả bằng cái chết.”

Nói rồi, chú quay lưng bước ra khỏi phòng, để lại cánh cửa mở toang như một vết thương chưa lành. Chú không cướp lại chiếc hộp. Có lẽ chú hiểu, trong gia tộc này, một khi sự nghi ngờ đã nảy mầm, không có cách nào nhổ bỏ nó tận gốc.

Sáng hôm sau, không khí trong nhà thay đổi hẳn. Sự lịch thiệp giả tạo của ngày tang lễ biến mất, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đáng sợ. Mẹ An tránh ánh mắt cô. Chú Bình thì uống rượu từ sáng sớm, ngồi thẫn thờ ngoài hiên nhìn những xác hoa huệ trắng đang rữa ra trong bùn đất.

An quyết định mang lọn tóc đến phòng bà nội. Bà vẫn ngồi đó, bên cửa sổ, nhìn vào khoảng không vô định của khu vườn phía sau – nơi vốn là gian nhà kho đã sập năm nào.

“Bà ơi,” An quỳ xuống bên cạnh xe lăn, đặt lọn tóc lên đôi bàn tay nhăn nheo, xanh xao của bà. “Của ai đây hả bà? Đứa trẻ nào đã ở đây vào đêm Giao thừa năm đó?”

Đôi bàn tay bà nội đột ngột co rúm lại. Bà run lên bần bật, đôi mắt đục mờ bỗng chốc ánh lên một tia kinh hoàng tột độ. Bà nhìn lọn tóc như nhìn thấy một con rắn độc.

“Nó… nó về rồi…” Bà thào thào, giọng nói khàn đặc, đứt quãng. “Đứa bé không có tên… Đứa bé bị bỏ quên dưới cơn mưa…”

“Ai bỏ quên hả bà? Ông nội sao?” An dồn dập hỏi, trái tim cô đập thình thịch.

Bà nội không trả lời trực tiếp. Bà bắt đầu lẩm bẩm một bài đồng dao cũ, nhưng giai điệu bị bóp méo, nghe rợn người: “Trời mưa bong bóng phập phồng… Mẹ đi lấy chồng, con ở với ai… Đừng nhìn vào giếng, đừng soi gương mờ… Người quá cố đòi nợ, người sống lo sợ…”

Bỗng nhiên, bà nắm chặt lấy cổ tay An, sức mạnh từ đôi bàn tay gầy guộc ấy khiến An đau nhói. Bà kéo cô lại gần, hơi thở nồng mùi trầu và thuốc bắc phả vào mặt cô.

“Nhìn vào cái giếng cũ ở sau vườn…” Bà thì thầm, đôi mắt trợn trừng. “Sự thật không nằm ở di chúc. Nó nằm ở dưới đáy sâu, nơi nước không bao giờ chảy.”

Đúng lúc đó, mẹ An đẩy cửa bước vào, khuôn mặt tái nhợt khi thấy cảnh tượng đó. Bà vội vàng tách An ra khỏi bà nội. “An! Con làm gì bà thế? Bà đang mệt, để bà nghỉ ngơi!”

Mẹ lôi An ra hành lang, ánh mắt mẹ đầy vẻ khẩn cầu và cả sự giận dữ. “Mẹ xin con, An. Đừng đào bới nữa. Hãy để ông nội được nằm xuống thanh thản. Nếu con còn tiếp tục, chú Bảo sẽ đuổi chúng ta ra khỏi nhà đấy.”

An nhìn mẹ, cảm thấy một nỗi xót xa vô hạn. Mẹ cô không phải là kẻ ác, mẹ chỉ là một nạn nhân của sự sợ hãi, một người đã quen sống trong bóng râm để bảo vệ chút yên ổn giả tạo.

“Mẹ à,” An nói khẽ, “Sự thanh thản không bao giờ đến từ việc che giấu. Nó chỉ đến từ việc đối diện.”

An quay lưng đi về phía khu vườn sau. Cơn mưa đã dứt, nhưng mặt đất vẫn sũng nước. Ở góc khuất sau những lùm cây rậm rạp, nơi gian nhà kho cũ chỉ còn lại nền gạch rêu phong, có một chiếc giếng đá cổ đã bị đậy kín bởi một tấm đan bê tông nặng nề từ lâu.

An đứng trước chiếc giếng, cảm nhận một luồng khí lạnh lẽo bốc lên từ lòng đất. Cô biết, món nợ của người quá cố không chỉ là tiền bạc hay cổ vật.

Đó là một sinh mạng.