MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMón Nợ Của Người Quá CốChương 2: Những Kẻ Giữ Đền

Món Nợ Của Người Quá Cố

Chương 2: Những Kẻ Giữ Đền

945 từ · ~5 phút đọc

Căn phòng khách của biệt thự họ Nguyễn chưa bao giờ im lặng đến thế, một sự im lặng khác hẳn với vẻ tôn nghiêm ban nãy. Nếu sự im lặng trong đám tang là lớp sương mù che đậy, thì sự im lặng lúc này là mặt băng mỏng, chỉ cần một nhịp thở mạnh cũng đủ để tất cả sụp đổ.

Chú Bảo chậm rãi đặt tờ di chúc xuống chiếc bàn gỗ trắc. Tiếng giấy sột soạt nghe chói tai như tiếng dao cứa vào lòng sứ. Chú không nhìn ai, đôi tay đan chặt vào nhau, những khớp xương trắng ở đầu ngón tay tố cáo sự dao động mà khuôn mặt chú cố che giấu.

“Ông cụ lúc cuối đời… có lẽ tâm trí không còn được minh mẫn,” Chú Bảo cất lời, giọng trầm đặc và quyết đoán như một phán quyết. “Lão luật sư hẳn đã nhầm lẫn điều gì đó. Đêm Giao thừa năm 1996 chẳng có chuyện gì xảy ra cả, ngoài một trận bão lớn làm sập gian nhà kho cũ.”

“Nhưng tại sao bố lại viết nó vào di chúc?” Chú Bình, người chú út vốn nổi tiếng phóng đãng, nay lại run rẩy một cách lạ thường. Chú với tay lấy bao thuốc lá nhưng rồi rụt lại khi chạm phải ánh mắt sắc lẹm của bà nội.

Bà nội vẫn ngồi đó, bất động trên chiếc xe lăn như một pho tượng cổ. Đôi mắt đục mờ của bà nhìn đăm đăm vào bức chân dung người chồng quá cố treo trên tường. Bà không nói một lời nào, nhưng sự im lặng của bà có sức nặng của một ngọn núi, đè bẹp mọi ý định chất vấn.

An đứng tựa lưng vào khung cửa sổ, nhìn những giọt mưa chảy dài trên kính như những vết sẹo không màu. Cô cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Nghề phục chế tranh đã dạy cô rằng: bên dưới một bức họa rực rỡ thường là những nét vẽ sai lầm bị đè lấp, và nhiệm vụ của cô là tìm ra lớp màu nguyên bản đó.

“Nếu không có chuyện gì xảy ra,” An lên tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng lạnh lùng, cắt ngang bầu không khí đặc quánh, “thì tại sao mọi người lại sợ hãi đến thế?”

Mẹ An, bà Thanh, vội vàng tiến lại gần, nắm chặt lấy tay cô. Đôi bàn tay mẹ lạnh ngắt và đầy mồ hôi. “An, đừng nói bậy. Con thì biết gì về chuyện của người lớn?”

“Con biết nhìn vào những khuôn mặt hiện tại, thưa mẹ,” An xoay người lại, đối diện với cả gia đình. “Con biết một người như ông nội, kẻ cả đời tính toán từng xu, sẽ không bao giờ lãng phí một điều khoản di chúc chỉ để nhắc về một gian nhà kho bị sập.”

Chú Bảo đứng bật dậy. Sự uy nghiêm của một người đứng đầu gia tộc tỏa ra áp chế. “Đủ rồi! Chuyện này sẽ kết thúc tại đây. Tài sản sẽ được niêm phong cho đến khi luật sư làm rõ lại các thủ tục. Không ai được phép bàn tán hay đào bới bất cứ thứ gì. Đây là vì danh dự của họ Nguyễn.”

Danh dự. An mỉm cười cay đắng. Đó là cái từ mà họ luôn dùng để đóng đinh những sự thật không thoải mái vào quan tài.

Đêm đó, An không ngủ được. Căn biệt thự về đêm như một sinh vật sống, hơi thở của nó là tiếng kẽo kẹt của gỗ lâu năm và tiếng gió rít qua những khe cửa hẹp. Cô cầm đèn pin, lách qua dãy hành lang tối tăm để tiến về phía gian phòng đọc sách của ông nội – nơi bị niêm phong bằng một dải băng trắng của văn phòng luật sư.

An không phá niêm phong. Cô tiến về phía bức tường phía sau, nơi có một ô cửa sổ nhỏ dẫn ra ban công hẹp đã cũ nát. Với sự khéo léo của một người quen làm việc với những chi tiết siêu nhỏ, cô lách người qua khe hở.

Phòng đọc sách sực mùi giấy cũ và bụi bặm. Trên bàn làm việc, bộ đồ trà vẫn còn nguyên vệt ố của chén trà cuối cùng ông nội uống. An lục tìm trong các ngăn kéo nhưng tất cả đều trống rỗng một cách sạch sẽ – quá sạch sẽ, như thể đã có ai đó dọn dẹp trước.

Nhưng rồi, ánh đèn pin của cô dừng lại ở dưới chân bàn. Một vết xước mới trên nền sàn gỗ. Có thứ gì đó vừa được kéo đi.

An quỳ xuống, dùng móng tay cạy nhẹ tấm ván gỗ lỏng lẻo. Bên dưới không phải là vàng bạc hay tiền mặt. Đó là một chiếc hộp thiếc hoen rỉ, loại hộp đựng bánh quy từ thập niên 90.

Bên trong hộp chỉ có duy nhất một thứ: Một lọn tóc nhỏ của trẻ con được buộc bằng sợi chỉ đỏ, và một mảnh giấy xé vội từ tờ lịch cũ, ngày 31 tháng 12 năm 1996. Trên mảnh giấy chỉ có ba chữ viết bằng mực tàu đỏ quạch, nhòe nhoẹt như máu khô:

"Trả lại mạng."

Một tiếng động khẽ vang lên phía sau lưng. An lạnh người, tắt lịm đèn pin. Trong bóng tối mênh mông của căn phòng, cô nghe thấy tiếng thở dốc của một người khác.

“Con không nên vào đây, An ạ.”

Giọng nói của chú Bảo vang lên, không còn sự uy nghiêm ban chiều, mà chỉ còn sự đe dọa tột cùng của một kẻ đang bị dồn vào đường cùng.