Sự xuất hiện của ánh đèn pha và tiếng chuông báo động đêm qua không dẫn đến một cuộc thanh trừng đẫm máu như An tưởng tượng. Ngược lại, nó dẫn đến một sự im lặng còn đáng sợ hơn: Sự im lặng của sự cưỡng ép.
Sáng nay, cửa phòng đọc sách đã được gia cố bằng một ổ khóa điện tử mới. Khu vườn sau – nơi có chiếc giếng đá định mệnh – đã được vây quanh bởi một hàng rào kẽm gai tạm thời với lý do "tu sửa cảnh quan để đảm bảo an toàn cho bà cụ". Chú Bảo đã hành động nhanh hơn một quân cờ trên bàn đại cục. Chú không cướp lại chiếc hộp thiếc, nhưng chú đã biến toàn bộ biệt thự thành một chiếc lồng giam không song sắt đối với An.
An ngồi trong phòng làm việc của mình, trước mặt là bức tranh sơn dầu cổ đang phục chế dở dang. Những mảng màu bong tróc lộ ra lớp toan cũ kỹ phía dưới, giống như lớp vỏ bọc của gia đình này đang rơi rụng từng mảnh.
Cộc. Cộc.
Tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Chú Bình bước vào, trên tay là một khay trà bốc khói, nhưng mùi rượu nồng nặc từ hơi thở của chú đã phản bội lại vẻ thanh tao đó.
"Đừng cố nữa, An ạ," Bình đặt khay trà xuống, ánh mắt chú vẩn đục, nhìn chằm chằm vào những dụng cụ cạo màu của An. "Anh Bảo đã gọi cho luật sư. Họ đang tìm cách chứng minh ông nội bị lẫn trong những ngày cuối đời để vô hiệu hóa di chúc. Con sẽ chẳng có gì cả, ngoài một rắc rối pháp lý kéo dài hàng thập kỷ."
An không ngước lên, tay vẫn tỉ mẩn dùng tăm bông thấm dung môi làm sạch bề mặt tranh. "Chú Bình, chú sợ điều gì hơn? Sợ mất phần tài sản trong di chúc, hay sợ bóng ma của đứa trẻ đó sẽ bóp nghẹt lương tâm chú mỗi đêm?"
Đôi bàn tay đang rót trà của Bình khựng lại. Một vài giọt nước nóng bắn ra ngoài, thấm vào lớp khăn trải bàn trắng muốt.
"Con thì biết gì về lương tâm?" Bình cười khẩy, nụ cười chứa đựng cả sự chua chát lẫn cam chịu. "Trong gia đình này, lương tâm là thứ hàng xa xỉ được đánh đổi bằng sự sinh tồn. Năm đó, bố con là người được cưng chiều nhất, còn chú chỉ là kẻ đứng ngoài rìa. Khi chuyện đó xảy ra, chú đã muốn bế nó đi... nhưng ông nội đã nhìn chú bằng ánh mắt mà chú biết rằng, nếu chú bước ra khỏi cửa, chú sẽ không bao giờ còn là người họ Nguyễn nữa."
"Vậy là chú đã chọn cái họ Nguyễn thay vì một mạng người," An ngước nhìn, ánh mắt cô sắc như dao. "Và giờ chú đang trả nợ bằng cách chìm đắm trong men rượu?"
Bình không trả lời. Chú tiến lại gần bức tranh An đang làm, chỉ vào một góc khuất nơi có một hình bóng mờ nhạt bị che lấp bởi một lùm cây sơn dầu dày đặc. "Con có thấy không? Người họa sĩ này đã cố tình vẽ đè lên một nhân vật khác. Có lẽ ông ta hối hận, hoặc có lẽ ông ta bị ép buộc phải xóa sổ sự hiện diện của một ai đó khỏi khung cảnh này."
An chợt khựng lại. Cô lấy kính lúp, soi kỹ vào góc tranh mà Bình vừa chỉ. Dưới lớp màu xanh thẫm của tán lá, thấp thoáng một bóng dáng nhỏ bé đang ngồi bên cạnh một chiếc giếng – một chiếc giếng đá giống hệt cái sau vườn.
"Bức tranh này..." An thì thầm, tim đập nhanh. "Đây là tranh của bố con vẽ trước khi mất, đúng không?"
Bình im lặng quay lưng bước ra phía cửa. Trước khi đóng cửa lại, chú nói khẽ, giọng run rẩy: "Tìm gặp bà Nhài đi. Người làm cũ của gia đình ở quê. Bà ấy là người duy nhất không ký vào bản cam kết im lặng năm đó, vì bà ấy đã biến mất ngay sau đêm Giao thừa."
Cánh cửa khép lại. An đứng dậy, nhìn vào bức tranh. Sự thật không chỉ nằm dưới đáy giếng, nó còn nằm trong những di sản nghệ thuật mà bố cô để lại. Cô nhận ra rằng, chú Bảo có thể khóa cửa phòng, khóa cổng vườn, nhưng chú không thể khóa được những mật mã mà người chết đã cài cắm vào thế giới của người sống.
Cô cần phải thoát ra khỏi đây. Cô cần tìm bà Nhài.