Căn biệt thự số 12 giờ đây không khác gì một thực thể sống đang cố gắng tiêu hóa những kẻ bên trong nó. Chú Bảo đã cắt đứt hoàn toàn kết nối mạng, các điện thoại cố định đều bị giám sát. An hiểu rằng, nếu cô không rời khỏi đây ngay lập tức, cô sẽ bị "nghiền nát" bởi sự bảo thủ nhân danh gia tộc.
Hai giờ sáng.
An không mang theo nhiều đồ đạc. Cô chỉ nhét chiếc hộp thiếc, bộ dụng cụ phục chế nhỏ gọn và bức tranh của bố vào một chiếc túi chống thấm. Bức tranh đã được cô khéo léo gỡ khỏi khung, cuộn tròn lại. Đây không chỉ là tác phẩm nghệ thuật, nó là bản đồ của những tội lỗi.
Cô không đi cửa chính. An biết ở phía gian bếp có một lối thông nhỏ dùng để đổ rác, dẫn thẳng ra con ngõ tối nằm kề bên hiệu thuốc cũ. Cô lặng lẽ lướt qua hành lang, đôi chân trần không tiếng động trên nền gạch men lạnh lẽo.
"Con định đi đâu?"
Tiếng thì thầm vang lên từ bóng tối của hốc cầu thang. An đứng khựng lại, tim như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Mẹ cô, bà Thanh, đang đứng đó, tay cầm một chiếc áo khoác dày và một xấp tiền mặt được buộc dây chun cẩn thận.
An nhìn mẹ, ánh mắt đầy phòng bị. Nhưng thay vì gọi chú Bảo, bà Thanh tiến lại gần, run rẩy khoác chiếc áo lên vai con gái.
"Mẹ không thể giúp con tìm ra sự thật," bà Thanh nói, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt hốc hác, "vì mẹ không đủ can đảm để đối diện với nó. Nhưng mẹ không thể nhìn con chết mòn trong cái lồng này giống như mẹ."
Bà ấn xấp tiền vào tay An, giọng nghẹn lại: "Đi đi. Đừng đi tàu hỏa hay xe khách chính quy. Hãy bắt xe tải lên phía mỏ đá cũ ở ngoại ô, tìm đến địa chỉ này." Bà nhét vào túi áo An một mảnh giấy nát vụn. "Đây là nơi ở của bà Nhài. Bà ấy từng là chị em kết nghĩa với mẹ trước khi bị ông nội trục xuất."
"Tại sao mẹ lại giúp con bây giờ?" An hỏi, lòng trào lên một cảm giác phức tạp.
"Vì đêm qua mẹ mơ thấy bố con," bà Thanh thều thào. "Anh ấy không nhìn mẹ. Anh ấy chỉ nhìn về phía cái giếng và khóc. Mẹ nhận ra... nếu mẹ không để con đi, cả hai chúng ta sẽ không bao giờ được tha thứ."
An ôm chặt mẹ một lần cuối – một cái ôm mang mùi của thuốc bắc và sự nuối tiếc. Cô lẻn ra lối cửa sau, hòa mình vào cơn mưa đêm mờ mịt của Hà Nội.
Chuyến xe tải chở vật liệu xây dựng đưa An rời khỏi thành phố khi trời chưa kịp sáng. Ngồi trong cabin đầy mùi dầu máy và khói thuốc của bác tài già, An nhìn qua gương chiếu hậu. Bóng dáng căn biệt thự xa dần, nhỏ bé và cô độc giữa những tòa nhà chọc trời đang mọc lên. Cô nhận ra một điều cay đắng: sự giàu sang của họ Nguyễn thực chất là một lâu đài cát, và cô vừa là kẻ phá hủy, vừa là kẻ duy nhất đang cố gắng nhặt nhạnh những viên đá chân thật để xây dựng lại nhân dạng cho chính mình.
Sau năm tiếng đồng hồ xóc nảy, An xuống xe tại một vùng đồi núi cằn cỗi, nơi những mỏ đá bị khai thác nham nhở như những vết loét trên da thịt của đất. Theo địa chỉ mẹ cho, cô tìm đến một căn lán nhỏ nằm chênh vênh bên sườn đồi.
Một người đàn bà đứng tuổi, mái tóc búi cao nghiêm nghị, đang còng lưng cuốc đất trước sân. Nghe tiếng bước chân, bà ngước lên. Đôi mắt bà Nhài không có sự sợ hãi, chỉ có một sự sắc sảo đến lạnh lùng của người đã trải qua quá nhiều giông bão.
"Cô là con gái của thằng Thành đúng không?" Bà Nhài lên tiếng trước, giọng bà đanh lại như tiếng đá va vào nhau. "Tôi đã đợi ngày này ba mươi năm rồi. Tôi biết, rồi sẽ có một đứa trẻ nhà họ Nguyễn tìm đến đây để đòi lại món nợ mà cha ông chúng đã quỵt."
An đứng sững lại. Cô chưa kịp nói gì, bà Nhài đã chỉ vào bức tranh trên tay cô:
"Đừng mở bức tranh đó ra ở đây. Trong đó không chỉ có cái giếng đâu. Trong đó có cả khuôn mặt của kẻ đã thực sự ra tay vào đêm Giao thừa năm ấy. Và tôi báo trước cho cô biết... sự thật đó sẽ khiến cô ước rằng mình chưa từng được sinh ra."