MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMón Nợ Của Người Quá CốChương 9: Đêm Giao Thừa Câm Lặng

Món Nợ Của Người Quá Cố

Chương 9: Đêm Giao Thừa Câm Lặng

869 từ · ~5 phút đọc

Bà Nhài rót một bát nước chè xanh đặc quánh, khói bốc lên nghi ngút nhưng không làm ấm nổi bầu không khí đang đóng băng trong căn lán nhỏ. Bà nhìn ra ngoài trời, nơi những đám mây xám xịt của vùng mỏ đang sà thấp xuống như muốn nuốt chửng những đỉnh núi trọc.

"Năm đó, tôi hai mươi hai tuổi," bà Nhài bắt đầu, giọng bà xa xăm như vọng về từ một kiếp khác. "Tôi là người duy nhất ở trong gian bếp khi người đàn bà ấy bế đứa trẻ đến. Cô ta tên là Linh – một cô thợ may nghèo ở thị trấn, người mà bố cô, cậu Thành, đã lén lút đi lại suốt hai năm trời."

An nín thở. Lần đầu tiên, cái tên của "vết nhơ" được thốt ra: Linh.

"Đêm đó là Giao thừa," bà Nhài tiếp tục, đôi bàn tay gầy guộc siết chặt bát sành. "Trời mưa như trút nước, tiếng sấm át cả tiếng pháo hoa từ phía hồ Gươm vọng lại. Cô Linh người ướt sũng, mặt tái dại, ôm bọc vải điều đỏ chót đứng trước cửa sau biệt thự. Cô ấy không đòi tiền, cũng chẳng đòi danh phận. Cô ấy chỉ nói cô ấy sắp chết vì bạo bệnh, và đứa trẻ này cần một mái nhà để sống sót."

Bà Nhài dừng lại, một tia lửa giận bùng lên trong mắt.

"Ông nội cô bước ra. Ông không nhìn đứa trẻ, ông chỉ nhìn vào bộ suit đắt tiền của cậu Bảo – người lúc đó đang chuẩn bị ký một hợp đồng giao thương lớn với đối tác nước ngoài. Ông nói: 'Họ Nguyễn không có chỗ cho những sai lầm không tên'."

"Lúc đó bố cháu ở đâu?" An nghẹn ngào hỏi.

"Cậu Thành bị ông cụ cho người nhốt vào phòng kín sau khi biết chuyện. Cậu ấy gào thét, đập phá cho đến khi hai bàn tay rướm máu, nhưng tiếng sấm đêm đó quá lớn. Không ai nghe thấy. Hoặc ai cũng giả vờ không nghe thấy."

Bà Nhài run rẩy kể tiếp về khoảnh khắc kinh hoàng nhất. Khi người đàn bà tên Linh gục xuống vì kiệt sức và tuyệt vọng, ông nội đã ra lệnh cho chú Bảo "giải quyết".

"Cậu Bảo lúc ấy còn trẻ, nhưng cái tham vọng của cậu ta thì đã già cỗi lắm rồi. Cậu ta bế đứa bé đi vào gian nhà kho cũ. Tôi đã chạy theo, tôi đã van xin... nhưng bà nội cô đã chặn tôi lại ở hành lang. Bà nhìn tôi bằng ánh mắt mà tôi sẽ mang theo xuống mồ: 'Nhài à, muốn sống lâu thì phải học cách làm người mù'.

Tôi đứng chôn chân trong bóng tối, nghe tiếng tấm đan bê tông của chiếc giếng đá bị xê dịch. Tiếng đá miết vào nhau ken két... rồi một tiếng thùm rất nhẹ. Sau đó là sự im lặng. Một sự im lặng còn kinh tởm hơn cả tiếng gào thét."

An cảm thấy lồng ngực mình đau thắt lại. Cô tưởng tượng ra cảnh chú Bảo – người chú luôn đạo mạo, thơm mùi nước hoa đắt tiền – lại là kẻ đã tự tay đặt dấu chấm hết cho một sinh mạng nhỏ bé chỉ để bảo vệ cái tương lai bóng bẩy của mình.

"Nhưng cô Linh đâu?" An hỏi. "Người phụ nữ đó đã đi đâu?"

Bà Nhài nhìn thẳng vào mắt An, nụ cười cay đắng hiện trên môi.

"Đó chính là lý do tôi nói cô sẽ ước mình chưa từng được sinh ra. Cô Linh không chết vì bệnh. Sáng mùng một Tết năm ấy, người ta thấy một xác phụ nữ trôi dạt ở bến phà đen. Cảnh sát kết luận là tự tử. Nhưng tôi biết... đêm đó, tôi đã thấy chú Bảo đi ra từ phòng cô ấy với một lọ thuốc ngủ rỗng."

An rùng mình, chiếc bát sành trên tay cô rơi xuống, vỡ tan tành trên nền đất.

"Và điều kinh khủng nhất..." Bà Nhài hạ thấp giọng, "Đứa trẻ đó... nó không chết ngay sau khi bị ném xuống giếng. Sáng hôm sau, khi tôi lén ra đó, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng khóc yếu ớt vọng lên từ dưới lòng đất. Tôi đã định cứu nó, nhưng ông nội cô đã cho người đổ một xe gạch vụn xuống ngay lập tức với lý do 'nhà kho bị sập'. Họ đã chôn sống nó, An ạ. Họ đã chôn sống một đứa trẻ để xây lên cái danh hiệu gia tộc hào nhoáng này!"

Bên ngoài, một tiếng sấm vang dội phía mỏ đá, rung chuyển cả căn lán. An đổ gục xuống ghế, hai tai lùng bùng. Sự thật không chỉ là một món nợ, nó là một tội ác giết người có hệ thống.

Và đúng lúc đó, tiếng động cơ xe hơi gầm rú vang lên ngoài cổng lán. Ánh đèn pha cực mạnh quét thẳng qua khe liếp, chiếu vào khuôn mặt tái nhợt của An.

Bà Nhài đứng bật dậy, cầm lấy con dao phát cỏ ở góc tường:

"Chúng đến rồi. Chú Bảo của cô... không bao giờ để nhân chứng sống sót quá lâu đâu."