Ánh đèn pha quét qua những khe liếp hở, sáng quắc và tàn nhẫn như đôi mắt của một loài thú săn mồi. Tiếng lốp xe nghiến trên sỏi đá khô khốc nghe như tiếng xương người bị bóp vụn. Chú Bảo không đến một mình; tiếng đóng cửa xe rầm rập cho thấy chú đã mang theo cả một đội quân để "thu dọn" tàn dư của quá khứ.
"Đi lối này! Mau lên!"
Bà Nhài không hề nao núng. Bà ấn vào một tấm ván gỗ mục nát phía sau lán, lộ ra một lối mòn nhỏ dẫn thẳng xuống khu hầm mỏ bỏ hoang. An ôm chặt túi xách, đôi chân run rẩy bước theo bóng lưng gầy nhưng vững chãi của người đàn bà đã sống sót qua ba mươi năm giông bão.
"An! Đừng chạy nữa! Con không thoát được đâu!"
Giọng của chú Bảo vang lên qua loa cầm tay, bị gió từ thung lũng xé nát, nghe méo mó và ghê rợn. Hắn không còn giả vờ đạo mạo nữa. Tiếng bước chân dồn dập đuổi theo phía sau. Ánh đèn pin của đám người làm quét loạn xạ trên vách đá.
An và bà Nhài trượt xuống một con dốc đầy đá dăm. Những viên đá sắc nhọn cứa vào lòng bàn tay An, máu hòa cùng bùn đất nhưng cô không cảm thấy đau. Nỗi sợ hãi đã bị thay thế bằng một cơn phẫn nộ âm ỉ. Cô nghĩ về đứa trẻ dưới đáy giếng, về người phụ nữ tên Linh đã bị tước đoạt mạng sống.
Họ chạy vào sâu trong một đường hầm khai thác đá đã cạn kiệt. Không gian tối đặc, chỉ còn nghe tiếng thở dốc và tiếng nước nhỏ giọt từ trần hầm.
"Dừng lại đi, An."
Chú Bảo xuất hiện ở lối vào hầm, bóng chú đổ dài, đen ngòm dưới ánh sáng của dàn đèn pha từ phía sau. Chú đứng đó, một mình, yêu cầu đám người làm đứng ngoài. Trong tay chú không có vũ khí, nhưng sự hiện diện của chú tỏa ra một áp lực ngạt thở.
"Đưa bức tranh và chiếc hộp đây. Chú sẽ đưa con ra nước ngoài, chu cấp cho con cả đời. Con muốn phục chế tranh, chú sẽ mua cho con cả một bảo tàng," Bảo nói, giọng chú đột ngột trở nên dịu dàng một cách đáng sợ. "Tại sao phải tự hủy hoại tương lai của mình vì một kẻ đã chết từ ba mươi năm trước?"
An đứng bên mép một hố sâu trong hầm, nơi người ta từng dùng để đổ phế thải. Cô mở cuộn tranh ra, giơ nó về phía ánh sáng le lói.
"Kẻ đã chết đó là em trai của con, là cháu của chú!" An thét lên, nước mắt giàn dụa. "Chú không mua chuộc được sự thật bằng tiền đâu. Bức tranh này... bố con đã vẽ không chỉ cái giếng. Chú nhìn kỹ đi!"
An giơ cao bức tranh. Dưới ánh sáng của chiếc đèn pin còn sót lại, lớp màu xanh thẫm mà chú Bình từng chỉ bỗng hiện lên rõ rệt hơn bao giờ hết. Đó không phải là một lùm cây. Đó là hình bóng một người đàn ông đang đứng quay lưng, nhưng trên cổ tay hắn có một vết sẹo hình chữ thập đặc trưng – vết sẹo mà chú Bảo có được sau một tai nạn giao thông năm 1995.
Bố cô đã thấy tất cả. Ông đã không thể cứu con mình, nhưng ông đã dùng hội họa để đóng đinh kẻ thủ ác vào lịch sử.
Khuôn mặt Bảo biến dạng. Sự dịu dàng giả tạo tan biến, lộ ra một con quỷ dữ. "Vậy thì... con cũng sẽ giống như đứa bé đó thôi. Một sai lầm cần được lấp đầy."
Bảo lao tới. Bà Nhài dùng hết sức bình sinh đẩy An sang một bên và lao vào cản bước hắn. Hai người giằng co bên mép vực. Tiếng gào thét, tiếng đá lở vang động cả hang tối.
"Chạy đi, An! Đưa sự thật ra ánh sáng!" Bà Nhài hét lớn trước khi một cú đẩy mạnh khiến cả bà và Bảo cùng mất đà.
An nín thở. Một tiếng động lớn vang lên. Cô không thấy họ đâu nữa, chỉ thấy một khoảng không hun hút của hố sâu tử thần. Nhưng đúng lúc đó, từ phía cửa hầm, một nhóm người khác tiến vào. Không phải người làm của chú Bảo.
Đó là cảnh sát, và đi đầu là chú Bình – người chú nghiện rượu đã tỉnh táo đến lạ thường. Chú nhìn An, đôi mắt đỏ hoe: "Chú đã gọi họ. Đã quá đủ cho sự im lặng này rồi."
An quỵ xuống, đôi bàn tay vẫn ôm chặt bức tranh và chiếc hộp thiếc. Hồi 1 của cuộc đời cô đã kết thúc bằng máu và nước mắt trên nền đá mỏ này. Nhưng cô biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài hơn: Hành trình đưa món nợ này ra trước công lý của luật pháp, không chỉ là lương tâm.