MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMón Nợ Của Người Quá CốChương 11: Những Con Cờ Trên Bàn Đại Cục

Món Nợ Của Người Quá Cố

Chương 11: Những Con Cờ Trên Bàn Đại Cục

837 từ · ~5 phút đọc

Mùi bệnh viện luôn mang lại cảm giác của một sự kết thúc hoặc một khởi đầu đầy đau đớn. An ngồi trên băng ghế gỗ hành lang, đôi bàn tay đã được băng bó trắng toát nhưng những vết xước bên trong tâm hồn thì vẫn rỉ máu.

Vụ tai nạn ở mỏ đá đêm qua đã được báo chí địa phương đưa tin như một "vụ tranh chấp tài sản dẫn đến ẩu đả". Chú Bảo chưa chết. Hắn được tìm thấy dưới hố sâu, bị gãy nát đôi chân và đang nằm trong phòng hồi sức cấp cứu với sự canh giữ nghiêm ngặt của cảnh sát. Bà Nhài may mắn hơn, bà mắc vào một lùm cây dại sát mép vực và chỉ bị chấn thương phần mềm.

Chú Bình đứng dựa lưng vào bức tường đối diện, đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Chú không còn mùi rượu. Sự tỉnh táo khiến chú trông già đi mười tuổi, nhưng cũng cứng cỏi hơn.

"Cảnh sát đã thu giữ bức tranh," Bình nói, giọng trầm đục. "Nhưng con phải hiểu một điều, An ạ. Một bức tranh được vẽ từ ba mươi năm trước bởi một người đã khuất không đủ để tống Bảo vào tù vì tội giết người. Những luật sư của tập đoàn họ Nguyễn sẽ biến nó thành một biểu hiện của 'tâm thần phân liệt' hoặc 'sự tưởng tượng đầy thù hận' của bố con."

An ngước lên, ánh mắt sắc lẹm: "Vậy chúng ta cần gì nữa? Một bộ hài cốt chưa đủ sao?"

"Chúng ta cần nhân chứng sống. Và chúng ta cần sự thật về người đàn bà tên Linh." Bình thở dài. "Hồ sơ lưu trữ của bệnh viện thị trấn năm đó đã bị hỏa hoạn một cách 'tình cờ' vào tuần trước. Ai đó đang quét sạch dấu vết ngay trước khi chúng ta chạm tay vào."

An nhận ra rằng, chú Bảo nằm trong bệnh viện không có nghĩa là quyền lực của hắn đã tan biến. Bộ máy của gia tộc họ Nguyễn vẫn đang vận hành như một cơ thể tự động, bảo vệ kẻ đứng đầu để tự cứu lấy chính nó.

Chiều hôm đó, một người đàn ông mặc suit xám, phong thái lịch lãm nhưng đôi mắt lạnh lẽo như tiền kim loại tìm đến An. Hắn tự giới thiệu là luật sư Vĩnh, người đại diện pháp lý cho hội đồng thành viên tập đoàn.

"Cô An," Vĩnh đặt một xấp tài liệu lên bàn, "Chúng tôi có một đề nghị khiêm tốn. Nếu cô đồng ý ký vào bản cam kết rằng những phát ngôn đêm qua chỉ là sự hiểu lầm do cú sốc mất ông nội, tập đoàn sẽ lập một quỹ từ thiện mang tên người cha quá cố của cô. Ngược lại..."

Hắn dừng lại, mỉm cười một cách chuyên nghiệp. "Gia đình cô sẽ đối mặt với tội danh vu khống và chiếm đoạt cổ vật trái phép. Và mẹ cô... bà Thanh, liệu bà ấy có chịu nổi áp lực của một vụ kiện kéo dài vài năm không?"

An nhìn chằm chằm vào bản cam kết. Đây chính là cách mà sự im lặng được mua bán. Họ không dùng bạo lực ở mỏ đá nữa, họ dùng luật pháp và tiền bạc để bóp nghẹt tiếng nói của cô ngay giữa ban ngày.

"Tôi có một câu hỏi," An nói khẽ, tay cô lướt qua mặt giấy láng bóng. "Trong các người, có ai từng một lần nghe tiếng khóc từ dưới giếng chưa?"

Luật sư Vĩnh hơi khựng lại, đôi mày khẽ nhíu. "Tôi không hiểu cô đang nói gì. Tôi chỉ làm việc trên hồ sơ."

"Đúng vậy," An đứng dậy, nhìn thẳng vào mắt hắn. "Các người chỉ làm việc trên những tờ giấy đã được tẩy trắng. Nhưng tôi là người phục chế. Tôi biết cách làm lộ ra những gì người ta cố tình che giấu. Hãy về bảo với hội đồng của các người: Cuộc đấu giá sự thật chỉ mới bắt đầu thôi."

An bước ra khỏi phòng chờ, để lại gã luật sư với vẻ mặt sượng sùng. Cô tìm đến phòng bệnh của bà Nhài. Bà đã tỉnh, ánh nhìn vẫn sắc sảo như ngày hôm trước.

"An," bà Nhài thào thào, "Đừng tìm trong bệnh viện. Hãy tìm đến hiệu ảnh cũ ở phố Sinh Từ. Năm đó, bố cô đã đưa cho tôi một cuộn phim phim chưa tráng. Cậu ấy nói nếu cậu ấy có mệnh hệ gì, chỉ cuộn phim đó mới cứu được đứa trẻ. Tôi đã giấu nó ở một nơi mà ngay cả quỷ dữ cũng không tìm ra."

An cảm thấy một tia hy vọng mới bùng lên. Nếu bức tranh là cảm xúc, thì cuộn phim chính là bằng chứng thép.

Hành trình của Hồi 2 chính thức bắt đầu: Một cuộc chạy đua giữa An và những thế lực ngầm để tìm ra cuộn phim "tử thần" trước khi nó bị tiêu hủy.