MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Lòng Chấp NiệmChương 1

Một Lòng Chấp Niệm

Chương 1

821 từ · ~5 phút đọc

Gió mùa đông ở Bắc Kinh như những nhát dao mỏng, cứa vào bất cứ khoảng hở nào trên da thịt của những người bộ hành. Sáng sớm, sương muối phủ một lớp mờ đục lên những biển hiệu cửa hàng dọc phố, khiến vạn vật trông như một bức tranh thủy mặc chưa kịp khô mực.

Lâm Niệm Giai bước ra khỏi viện dưỡng lão khi đồng hồ vừa điểm sáu giờ rưỡi. Ca trực đêm kéo dài mười hai tiếng khiến đầu óc cô mụ mị, cả người nhẹ bẫng như một tờ giấy có thể bị gió cuốn đi bất cứ lúc nào. Cô kéo cao chiếc khăn len cũ, lầm lũi đi về phía con phố nhỏ có những làn khói trắng bốc lên nghi ngút từ các xửng hấp bánh bao. Giữa cái lạnh âm mười độ, hơi ấm tỏa ra từ những quán ăn sáng là thứ duy nhất nhắc nhở con người ta rằng họ vẫn còn đang sống.

Quán ăn nhỏ nằm ở góc phố đông nghịt khách. Tiếng bát đũa va chạm, tiếng gọi món oang oang và tiếng cười nói của những người lao động dậy sớm tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp nhưng tràn đầy sinh khí. Niệm Giai đứng lóng ngóng một lúc lâu mới tìm thấy một chỗ trống duy nhất ở góc bàn phía trong cùng.

Cô ngồi xuống, đối diện với một người đàn ông đang cúi đầu ăn mì. Cô không nhìn mặt anh, chỉ chăm chú nhìn vào đôi bàn tay mình đang đặt trên mặt bàn gỗ bóng lưỡng vì dầu mỡ. Đôi bàn tay của cô trắng bợt, các khớp ngón tay đỏ ửng vì cước, run rẩy không ngừng. Cái lạnh từ những hành lang bệnh viện dường như đã ngấm sâu vào xương tủy, đến mức dù đã ngồi trong hơi nóng của quán, cô vẫn thấy mình như một tảng băng chưa tan.

Một cốc sữa đậu nành nóng hổi bất ngờ được đẩy nhẹ về phía cô.

Lâm Niệm Giai giật mình ngước mắt lên. Người đàn ông đối diện có đôi mắt rất tĩnh, sâu thẳm và điềm đạm, hoàn toàn tương phản với vẻ ồn ào xung quanh. Anh không mặc đồ công sở chải chuốt mà khoác một chiếc áo phao đen dày dặn, vai áo còn vương chút hơi ẩm của sương sớm. Anh nhìn thấy cô cứ nhìn trân trân vào cốc sữa của mình với ánh mắt dại đi vì mệt, liền hiểu ý mà đưa cho cô một đôi đũa chưa tách, rồi hỏi bằng một giọng trầm thấp:

Uống sữa đậu nành không?

Câu hỏi bình thường đến mức khô khan, nhưng trong khoảnh khắc đó, nó lại có sức nặng kỳ lạ. Niệm Giai ngẩn người, môi cô mấp máy nhưng không thốt nên lời. Cô nhìn cốc sữa đậu nành đang bốc hơi nghi ngút, những hạt bong bóng nhỏ li ti trên bề mặt sữa trắng đục như đang nhảy múa dưới ánh đèn tuýp vàng vọt.

Hứa Chấp Vũ nhìn cô gái trước mặt, cảm giác cô như một linh hồn lạc lối vừa bước ra từ một chiều không gian khác. Cô gầy đến mức cái cổ áo len dường như muốn nuốt chửng lấy khuôn mặt nhỏ nhắn, xanh xao. Anh vốn là người ít nói, sống cuộc đời đều đặn như một cỗ máy, nhưng sáng nay, khi nhìn thấy đôi tay run rẩy ấy, một sợi dây thần kinh nào đó trong anh chợt rung lên.

Niệm Giai đón lấy cốc sữa bằng cả hai tay. Hơi nóng ngay lập tức truyền qua lớp nhựa mỏng, sưởi ấm lòng bàn tay lạnh giá của cô. Cô nhấp một ngụm, vị ngọt thanh và bùi béo lan tỏa, kéo theo một chút hơi người vào lồng ngực đang thắt lại.

Cảm ơn.

Cô đáp khẽ, giọng khàn đặc vì thức đêm. Anh chỉ gật đầu nhẹ, không hỏi thêm, cũng không tỏ vẻ vồ vập. Anh tiếp tục ăn phần mì của mình, động tác khoan thai và vững chãi. Giữa quán ăn ồn ào, góc bàn của hai người như một ốc đảo yên lặng tuyệt đối. Niệm Giai cảm thấy một sự an toàn kỳ lạ tỏa ra từ người đàn ông này. Anh không rực rỡ, nhưng sự sạch sẽ và điềm nhiên của anh khiến cô tạm thời quên đi mùi thuốc sát trùng và hơi thở tàn lụi của những cụ già trong viện dưỡng lão mà cô vừa chăm sóc suốt đêm qua.

Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi lác đác. Những bông tuyết nhỏ li ti bám vào cửa kính, mờ ảo như những chấp niệm chưa kịp tan biến. Không ai biết rằng, từ khoảnh khắc cốc sữa đậu nành được đẩy đi, hai cuộc đời vốn dĩ như hai đường thẳng song song đã bắt đầu xảy ra một sự lệch nhịp định mệnh.