MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Lòng Chấp NiệmChương 2

Một Lòng Chấp Niệm

Chương 2

774 từ · ~4 phút đọc

Lâm Niệm Giai rời khỏi quán ăn sáng khi hơi ấm của cốc sữa đậu nành vẫn còn vương lại chút ít nơi cuống họng. Cô đi bộ ngược chiều gió để trở về căn phòng trọ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ của quận Triều Dương. Căn phòng chưa đầy mười lăm mét vuông, tối giản đến mức lạnh lẽo, chỉ có một chiếc giường đơn, một giá sách chất đầy giáo trình điều dưỡng cũ và một chiếc đồng hồ báo thức luôn chạy nhanh hơn thực tế năm phút.

Cuộc sống của Niệm Giai là một vòng lặp kín kẽ giữa thực tại và hư ảo. Ban ngày cô ngủ để trốn tránh ánh mặt trời, ban đêm cô thức để bầu bạn với những người đang đếm ngược thời gian. Ở viện dưỡng lão, người ta gọi cô là Tiểu Lâm – cô gái có đôi tay mát lạnh và giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng. Họ thích cô vì cô biết lắng nghe, hoặc có lẽ vì cô là người duy nhất không tỏ ra vội vã trước sự chậm chạp của những người già. Nhưng không ai biết, cô lắng nghe không chỉ bằng tai, mà bằng cả những giấc mơ sau khi họ nhắm mắt.

Niệm Giai ngả lưng xuống giường, cơn buồn ngủ ập đến như một làn sóng đục ngầu. Trong bóng tối chập chờn, cô thấy mình đứng giữa một hành lang dài hun hút của viện dưỡng lão. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng vôi vữa bong tróc. Ở cuối hành lang, cụ Trương – người vừa mới qua đời vào hai giờ sáng nay do suy tim – đang ngồi trên chiếc xe lăn quen thuộc.

Cụ không nói, chỉ dùng đôi bàn tay gầy guộc như cành củi khô chỉ vào ngăn kéo tủ gỗ đã bị khóa chặt. Trong mơ, Niệm Giai nghe thấy một tiếng "lạch cạch" rất nhỏ, rồi một hình ảnh hiện lên rõ mồn một: một chiếc chìa khóa gỉ sét, buộc vào sợi dây dù màu xanh bạc màu, bị kẹt dưới khe hở của tấm ván lót dưới gầm giường số 402. Cụ Trương nhìn cô, ánh mắt đục ngầu lộ rõ sự khẩn thiết, đôi môi run rẩy như muốn dặn dò điều gì đó về báu vật duy nhất mà cụ mang theo suốt những năm tháng tuổi già cô độc.

Niệm Giai choàng tỉnh, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Chiếc đồng hồ báo thức vừa nhảy sang số hai giờ chiều. Cô ngồi thẫn thờ một lúc, cố gắng tách biệt giữa dư vị của giấc mơ và thực tại. Đây là "chấp niệm" – những mong cầu cuối cùng chưa kịp thực hiện của người đã khuất, chúng thường chọn cô làm nơi trú ngụ cuối cùng trước khi tan biến hẳn vào hư vô.

Cô không kịp ăn trưa, vội vã khoác áo đến viện dưỡng lão dù chưa đến giờ giao ca. Bước vào phòng 402, mùi dầu gió và mùi mục cũ quen thuộc xộc lên mũi. Giường của cụ Trương đã được dọn sạch, ga trải giường trắng tinh khôi, phẳng phiu như thể chưa từng có ai nằm đó. Niệm Giai quỳ thụp xuống, tay mò mẫm dưới gầm giường gỗ nặng trịch. Ngón tay cô chạm vào một vật kim loại lạnh ngắt và nhám bẩn.

Khi cô rút tay ra, chiếc chìa khóa gỉ sét cùng sợi dây dù màu xanh hiện ra đúng như những gì đã thấy trong mơ. Cô nắm chặt vật nhỏ bé ấy trong lòng bàn tay, cảm nhận được một luồng điện nhẹ chạy qua, rồi một sự nhẹ nhõm vô hình lan tỏa trong không gian. Cụ Trương đã đi thật rồi, và sợi dây liên kết cuối cùng của cụ với thế giới này giờ đây nằm lại trong tay cô.

Lâm Niệm Giai đứng dậy, cảm giác mệt mỏi lại một lần nữa bao trùm. Sống giữa "người già và người đi" khiến cô đôi khi quên mất mình cũng là một người trẻ tuổi có quyền được mưu cầu hạnh phúc. Cô lặng lẽ cất chiếc chìa khóa vào túi áo, rồi vô thức chạm tay vào túi áo bên kia – nơi vẫn còn thoảng mùi thơm dịu nhẹ của sữa đậu nành buổi sáng. Trong thế giới đầy rẫy những lời từ biệt và những linh hồn chưa siêu thoát này, hình ảnh người đàn ông điềm đạm ở quán ăn sáng bất chợt hiện lên như một điểm tựa thực tế duy nhất mà cô có thể bám vào.