MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Lòng Chấp NiệmChương 3

Một Lòng Chấp Niệm

Chương 3

688 từ · ~4 phút đọc

Hứa Chấp Vũ vận hành cuộc đời mình như một bộ máy cơ khí đã được tra dầu kỹ lưỡng. Năm giờ sáng, khi phần lớn thành phố vẫn còn chìm trong giấc ngủ mị mị, anh đã có mặt tại chợ đầu mối. Giữa tiếng mặc cả ồn ào và mùi tanh tao của tôm cá, Chấp Vũ điềm nhiên chọn lựa từng bó rau cải cúc, từng tảng thịt bò tươi rói với sự khắt khe đến cực đoan. Với anh, một nồi nước lẩu ngon không cho phép bất cứ sự cẩu thả nào, cũng giống như cuộc sống của anh không cho phép bất cứ sự xáo trộn ngoài dự tính.

Quán lẩu của anh nằm ở cuối một con phố không quá sầm uất, không có biển hiệu đèn LED nhấp nháy, chỉ có tấm bảng gỗ khắc hai chữ Chấp Vũ đơn giản. Sau khi sơ chế xong nguyên liệu, anh sẽ dành đúng một tiếng để ngồi tại quán ăn sáng quen thuộc phía đối diện. Đó là khoảng lặng duy nhất trước khi một ngày làm việc bận rộn bắt đầu. Anh thích sự ổn định, thích việc nhìn thấy những gương mặt quen thuộc xuất hiện đúng giờ, đúng vị trí, như những quân cờ được sắp đặt sẵn trên bàn cờ cuộc đời.

Thế nhưng, sự xuất hiện của Lâm Niệm Giai đã phá vỡ cái nhịp điệu hoàn hảo đó.

Kể từ sau buổi sáng đưa cốc sữa đậu nành, Chấp Vũ bắt đầu vô thức quan sát cô gái này. Cô thường xuất hiện vào những khung giờ không cố định, lúc thì sớm tinh sương với gương mặt tái nhợt, lúc lại vào chiều muộn với đôi mắt trũng sâu vì thiếu ngủ. Niệm Giai luôn ngồi ở một góc khuất, ăn rất ít và rất chậm, đôi khi chỉ ngồi thẫn thờ nhìn làn khói bốc lên từ bát canh trước mặt như đang nhìn về một thế giới nào đó xa xăm mà anh không thể chạm tới.

Ánh mắt của cô không giống với những người trẻ tuổi đang hối hả chạy đua với nhịp sống Bắc Kinh. Nó không có tham vọng, không có sự nồng nhiệt, chỉ có một nỗi mệt mỏi thâm trầm, một kiểu cô độc đã ngấm vào tận xương tủy. Chấp Vũ từng thấy nhiều kiểu khách hàng, nhưng chưa một ai mang lại cho anh cảm giác "mong manh" đến mức này. Cô giống như một sợi tơ nhện mỏng manh giăng giữa hai đầu sinh tử, chỉ cần một cơn gió mạnh là có thể đứt lìa.

Sáng hôm ấy, khi đang đứng sau quầy thu ngân kiểm tra sổ sách, Chấp Vũ nhìn thấy Niệm Giai đi ngang qua cửa kính quán lẩu. Cô bước đi lảo đảo, chiếc khăn len cũ kỹ quấn vội vàng trên cổ. Anh dừng bút, ánh mắt dõi theo bóng lưng gầy guộc ấy cho đến khi cô mất hút sau góc cua. Một sự tò mò chưa từng có nhen nhóm trong lòng người đàn ông vốn dĩ lạnh lùng này.

Anh tự hỏi, cô làm nghề gì mà lại có thể mệt mỏi đến nhường ấy? Tại sao trong ánh mắt cô luôn phảng phất hình bóng của sự chia ly? Chấp Vũ vốn không phải là người thích can thiệp vào chuyện của người khác, nhưng cái dáng vẻ lầm lũi của cô cứ thế bám lấy tâm trí anh, giống như một nốt nhạc lạc điệu trong bản giao hưởng đều đặn mỗi ngày.

Anh quay trở lại với đống sổ sách, nhưng ngón tay vô thức gõ nhịp trên mặt bàn. Lần đầu tiên sau năm năm, ông chủ quán lẩu vốn nổi tiếng với kỷ luật sắt đá cảm thấy sự tò mò của mình đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Anh muốn biết tên cô, muốn biết tại sao cô lại buồn đến thế, và quan trọng nhất, anh muốn biết liệu sáng mai, cô có còn xuất hiện ở quán ăn sáng đối diện để nhận lấy một cốc sữa nóng từ anh hay không.