Bắc Kinh bước vào những ngày đại hàn, tuyết không rơi thành từng cơn mà chỉ là những hạt bụi băng li ti, bám vào kẽ lá và gấu áo người đi đường. Lâm Niệm Giai bước vào quán lẩu của Hứa Chấp Vũ vào một buổi chiều muộn, khi những ánh đèn đường đầu tiên vừa sập xuống. Đây là lần đầu tiên cô chính thức bước vào lãnh địa của anh, thay vì chỉ gặp nhau ở quán ăn sáng đối diện.
Không gian quán lẩu ấm sực mùi quế, hồi và tiêu sọ. Chấp Vũ đang đứng sau quầy, đôi tay thon dài gõ nhẹ lên mặt gỗ. Anh nhận ra cô ngay lập tức nhưng chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô chọn một vị trí tùy ý. Niệm Giai chọn một chiếc bàn nhỏ trong góc, gọi một phần lẩu đơn giản nhất. Cô ăn trong im lặng, không dùng điện thoại, cũng không nhìn quanh, như thể toàn bộ thế giới của cô lúc này chỉ gói gọn trong làn khói bốc lên từ nồi nước dùng cay nồng.
Khi Niệm Giai đứng dậy thanh toán và rời đi, cô không hề hay biết mình đã bỏ quên chiếc khăn quàng cổ bằng len màu đỏ rực trên điểm tựa của chiếc ghế gỗ.
Chấp Vũ bước đến, định gọi cô lại nhưng bóng dáng gầy gò ấy đã nhanh chóng chìm nghỉm vào dòng người hối hả ngoài phố. Anh cầm chiếc khăn lên, cảm nhận được hơi lạnh còn sót lại của mùa đông và một mùi hương rất nhẹ, thanh khiết như mùi cỏ khô sau cơn mưa. Anh mang nó về đặt ngay ngắn trên quầy thu ngân, định bụng sẽ trả lại khi cô quay lại vào sáng mai.
Cùng lúc đó, tại bệnh viện nơi Niệm Giai đang phụ trách hoạt động cuối tuần, bà An – một cụ già hiền hậu thường kể cho cô nghe về những mùa hoa trà ở quê nhà – đã trút hơi thở cuối cùng. Đêm đó, trong giấc ngủ chập chờn, Niệm Giai lại lạc vào thế giới của những chấp niệm.
Cô thấy mình đứng trên một con phố cổ mờ mịt sương khói. Bà An đứng đó, chiếc áo bông sờn cũ khoác trên vai, ánh mắt nhìn đau đáu về phía cuối đường. Một bông hoa trà màu đỏ rực rỡ đột ngột bị gió cuốn khỏi tay bà, xoay tròn trong không trung rồi mất hút vào bóng tối. Bà An không đuổi theo, bà chỉ đứng đó, đôi tay run rẩy đưa lên như muốn níu giữ một sắc đỏ duy nhất giữa thế gian xám xịt này.
Sáng hôm sau, Niệm Giai thức dậy với cảm giác hụt hẫng kỳ lạ. Cô nhớ về bông hoa màu đỏ trong giấc mơ và chợt nhận ra chiếc khăn quàng cổ duy nhất của mình cũng đã biến mất. Cô vội vàng quay lại con phố hôm qua, đi tìm sắc đỏ của mình giữa thành phố đông đúc, tâm trí rối bời vì sự trùng lặp giữa giấc mơ của người chết và thực tại của chính mình.
Khi cô đẩy cửa bước vào quán lẩu, hơi nóng phả vào mặt khiến đôi mắt cô nhòe đi. Trên quầy thu ngân của Hứa Chấp Vũ, chiếc khăn đỏ nằm đó, nổi bật giữa những cuốn sổ sách màu đen xám. Ánh sáng từ ngọn đèn treo trần nhà rọi xuống, khiến màu đỏ của len sợi trông giống hệt như màu bông hoa trà trong giấc mơ của bà An.
Chấp Vũ ngước mắt nhìn cô, tay anh vẫn đang lau một chiếc ly sứ. Anh không hỏi cô có phải tìm khăn không, chỉ cầm nó lên, vươn tay qua quầy rồi khẽ nói:
Nó nằm đây đợi em từ tối qua.
Niệm Giai đón lấy chiếc khăn, ngón tay cô chạm nhẹ vào những kẽ tay ấm áp của anh. Một cảm giác rùng mình chạy dọc sống lưng cô. Cô chợt nhận ra, sắc đỏ này không chỉ là một món đồ bị bỏ quên, mà giống như một tín hiệu được gửi đến từ thế giới của những linh hồn, dẫn lối cô quay về với thực tại, quay về với hơi ấm của người đàn ông đang đứng trước mặt này