MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Lòng Chấp NiệmChương 5

Một Lòng Chấp Niệm

Chương 5

718 từ · ~4 phút đọc

Sắc đỏ của chiếc khăn nằm gọn trong tay Niệm Giai, hơi ấm từ lòng bàn tay Chấp Vũ dường như vẫn còn vương lại trên lớp len sợi. Cô đứng lặng hồi lâu, trong khi tiếng nhạc không lời phát ra từ chiếc loa nhỏ ở góc quán lẩu cứ dìu dặt chảy trôi. Bên ngoài, tuyết đầu mùa bắt đầu rơi dày hơn, những bông tuyết trắng xóa bám vào mặt kính cửa sổ, che khuất tầm nhìn ra con phố nhộn nhịp.

Hứa Chấp Vũ tháo chiếc tạp dề màu đen, treo gọn lên giá gỗ rồi nhìn sang phía cô. Anh nhận thấy đôi vai cô khẽ run lên, không biết vì lạnh hay vì nỗi xúc động vừa ập đến sau giấc mơ về bà An. Anh lấy chiếc chìa khóa xe máy từ trên kệ, bước ra khỏi quầy thu ngân và đứng đối diện với cô. Khoảng cách gần khiến Niệm Giai ngửi thấy mùi trầm hương thanh khiết trộn lẫn với mùi quế đặc trưng của quán.

Tuyết rơi dày rồi, xe buýt giờ này chắc cũng thưa chuyến. Để anh chở em về.

Niệm Giai ngẩng đầu, đôi mắt phản chiếu ánh đèn vàng vọt của quán trông vừa ngơ ngác vừa mệt mỏi. Cô định từ chối theo bản năng, nhưng cái lạnh thấu xương đang len lỏi qua khe cửa khiến ý chí cô lung lay. Cô khẽ gật đầu, đi theo anh ra phía sau quán, nơi chiếc xe máy cũ mang biển số ngoại tỉnh đang đỗ dưới một mái hiên che tạm.

Tiếng động cơ nổ giòn giã phá tan bầu không khí tĩnh lặng của con hẻm nhỏ. Chấp Vũ đưa cho cô một chiếc mũ bảo hiểm màu xanh thẫm, đợi cô cài quai chắc chắn rồi mới nổ máy. Niệm Giai leo lên phía sau, đôi tay rụt rè giữ lấy vạt áo phao dày của anh. Khi chiếc xe lăn bánh vào lòng phố, gió tuyết tạt thẳng vào mặt, nhưng tấm lưng rộng lớn của Chấp Vũ đã chắn đi phần lớn luồng khí lạnh lẽo đó.

Trong tiếng gió rít qua tai, lần đầu tiên họ trò chuyện với nhau lâu đến thế. Chấp Vũ bắt đầu hỏi về công việc của cô, về lý do tại sao một cô gái trẻ lại chọn gắn bó với viện dưỡng lão – nơi vốn dĩ dành cho những người ở bên kia sườn dốc cuộc đời. Niệm Giai dựa nhẹ trán vào lưng áo anh, giọng cô lẫn trong tiếng động cơ nhưng vẫn đủ để anh nghe rõ.

Em không chọn nó, có lẽ là nó chọn em. Ở đó, mọi thứ đều diễn ra rất chậm. Người ta không còn gì để tranh giành, chỉ còn lại những mong muốn sau cùng. Có lúc em cảm thấy mình không phải đang chăm sóc họ, mà là đang cùng họ đi nốt đoạn đường cuối để tìm thấy một thứ gì đó bị bỏ quên.

Chấp Vũ im lặng một lúc, tay lái vẫn giữ rất vững trên những đoạn đường bắt đầu trơn trượt vì đóng băng. Anh không hiểu hết về "chấp niệm" hay những giấc mơ của cô, nhưng anh hiểu cảm giác của một người đi tìm sự thuộc về.

Tìm thấy chưa? Thứ bị bỏ quên đó?

Niệm Giai không trả lời ngay. Cô nhìn những ánh đèn đường lướt nhanh qua tầm mắt, nhìn sắc đỏ của chiếc khăn đang quấn trên cổ mình. Cô chợt nhớ đến bà An, nhớ đến bông hoa trà bị gió cuốn đi và chiếc chìa khóa gỉ sét của cụ Trương.

Có lẽ là rồi. Đôi khi nó chỉ là một chiếc chìa khóa, một bông hoa, hoặc... một cốc sữa nóng.

Chấp Vũ khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mà Niệm Giai không nhìn thấy được. Anh tăng ga, chiếc xe máy cũ kỹ chở theo hai tâm hồn cô độc lao đi trong màn tuyết trắng xóa của Bắc Kinh. Khoảng cách vật lý giữa họ đã được rút ngắn lại, và lần đầu tiên trong nhiều năm qua, Niệm Giai cảm thấy trái tim mình không còn lửng lơ giữa những linh hồn, mà đang đập nhịp nhàng theo hơi ấm của một người sống đang hiện hữu ngay trước mắt.