Kể từ đêm tuyết đầu mùa ấy, quán lẩu của Hứa Chấp Vũ trở thành trạm dừng chân cố định của Lâm Niệm Giai trước mỗi ca trực đêm. Cô không còn ngồi trong góc khuất như một bóng ma lầm lũi, mà thường chọn chiếc bàn nhỏ cạnh quầy thu ngân, nơi cô có thể nghe thấy tiếng lật sổ sách đều đặn và hơi thở bình ổn của anh.
Chấp Vũ có một nguyên tắc kỷ luật sắt đá với thực đơn của quán, nhưng riêng với Niệm Giai, anh bắt đầu tạo ra những ngoại lệ âm thầm. Thay vì nồi nước dùng cay nồng ngập ớt như thực khách thường gọi, bát mì hay nồi lẩu nhỏ của cô luôn được nêm nếm nhạt hơn. Anh biết dạ dày cô không tốt, lại thường xuyên thức đêm, nên nước dùng luôn được hầm từ xương ống và kỷ tử suốt nhiều giờ để giữ vị ngọt thanh mà không gây gắt cổ.
Vào một buổi chiều tối khi khách bắt đầu thưa dần, Chấp Vũ bưng ra một bát mì sợi to, bên trên xếp đầy thịt bò thái mỏng và một đĩa dưa chua nhỏ vàng ruộm. Niệm Giai ngước lên, định nhắc anh rằng cô không gọi thêm dưa, nhưng Chấp Vũ đã đặt đũa xuống trước mặt cô rồi thản nhiên nói.
Ăn đi, đây là suất ăn nhân viên. Hôm nay quán làm hơi nhiều, không ăn hết cũng bỏ.
Niệm Giai nhìn bát mì, tuyệt nhiên không có một mẩu hành lá nào nổi trên bề mặt. Cô vốn là người rất sợ mùi hành, nhưng chưa bao giờ cô nói điều đó với anh. Cô cầm đũa, gắp một miếng dưa chua giòn sần sật vào miệng. Vị chua dịu của dưa át đi cảm giác ngấy của thịt, khiến vị giác của cô bừng tỉnh sau một ngày dài mệt mỏi. Cô nhận ra anh không chỉ nhớ cô thích dưa chua, mà còn tinh tế đến mức loại bỏ cả những thứ nhỏ nhặt nhất mà cô thường âm thầm gạt sang bên cạnh bát.
Chấp Vũ không quay về quầy ngay mà đứng lại một chút, tay tựa vào thành ghế đối diện. Anh quan sát cô ăn, từng miếng nhỏ, tập trung và trân trọng. Ánh đèn vàng của quán đổ bóng xuống sống mũi cao của anh, tạo nên một vẻ điềm đạm khó tả. Anh chợt nhận ra, việc ghi nhớ thói quen của cô gái này dường như đã trở thành một phần trong "quy trình" mỗi ngày của mình, tự nhiên như việc anh phải dậy sớm đi chợ hay kiểm tra hạn sử dụng của gia vị.
Cảm ơn anh. Suất ăn nhân viên... thực sự rất ngon.
Niệm Giai ngẩng đầu lên mỉm cười, một nụ cười không còn mang vẻ u uất của những giấc mơ chấp niệm. Chấp Vũ chỉ "ừ" một tiếng nhẹ tênh trong cổ họng, nhưng trong lòng anh, một cảm giác dễ chịu bắt đầu lan tỏa. Anh không phải là người giỏi nói lời an ủi, cũng không biết cách dỗ dành, anh chỉ biết dùng thức ăn ấm nóng để giữ chân một linh hồn đang có xu hướng bay đi mất.
Dưới sự chăm sóc thầm lặng đó, sắc mặt Niệm Giai dần hồng hào hơn. Những ca trực ở viện dưỡng lão vẫn mệt mỏi, những giấc mơ về người chết vẫn hiện về, nhưng giờ đây cô đã có một "thói quen" để mong đợi. Cô không còn là một đường thẳng song song vô định nữa, mà đã bắt đầu lệch nhịp để giao nhau với nhịp sống đều đặn của ông chủ quán lẩu họ Hứa. Tình cảm của họ, chẳng cần lời tỏ tình, cứ thế lớn dần lên sau mỗi đĩa dưa chua và bát mì không hành lá.