MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMột Lòng Chấp NiệmChương 7

Một Lòng Chấp Niệm

Chương 7

637 từ · ~4 phút đọc

Sự đối lập giữa Lâm Niệm Giai và Hứa Chấp Vũ hiện lên rõ rệt nhất vào những khung giờ giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối. Một người bắt đầu công việc khi cả thành phố chuẩn bị đi ngủ, người kia lại thức dậy khi phố phường còn chưa kịp rũ bỏ sương đêm. Hai thế giới của họ như hai cực của một thỏi nam châm, một bên kéo về phía hư vô, một bên níu lại với thực tại trần trụi.

Công việc của Niệm Giai tại viện dưỡng lão là một chuỗi những cuộc chia ly được báo trước. Cô dành hàng giờ đồng hồ để thay băng, lau người và nắm lấy những bàn tay nhăn nheo, khô héo như lá rụng mùa thu. Trong thế giới của cô, âm thanh chủ đạo là tiếng thở dốc nặng nề, tiếng tít tít đều đặn của máy đo nhịp tim và những lời trăng trối đứt quãng. Mỗi ngày, cô phải chứng kiến sự lụi tàn của một ký ức, sự biến mất của một cuộc đời. Điều này khiến tâm hồn cô trở nên tĩnh lặng đến mức gần như lạnh lẽo, cô sống mà như luôn chuẩn bị sẵn tâm thế để tiễn biệt một ai đó.

Ngược lại, thế giới của Hứa Chấp Vũ lại tràn đầy sinh khí từ những điều bản năng nhất. Trong gian bếp rực lửa của quán lẩu, anh đối mặt với tiếng dầu mỡ sôi sùng sục, tiếng băm chặt dứt khoát trên thớt gỗ và mùi thơm nồng nàn của hàng chục loại gia vị quyện vào nhau. Anh chăm chút cho sự sống qua từng thớ thịt tươi, từng lá rau xanh mướt. Với Chấp Vũ, mỗi bữa ăn là một sự tái tạo năng lượng, là cách để con người ta tiếp tục tồn tại và tận hưởng cảm giác được lấp đầy. Anh yêu sự ồn ào của thực khách, yêu cái cách họ vừa ăn vừa xuýt xoa vì cay, vì đó chính là biểu hiện rõ nhất của hơi thở trần thế.

Vào một buổi chiều muộn khi Niệm Giai vừa rời viện dưỡng lão sau khi chứng kiến một chiếc giường bệnh được đẩy đi trong im lặng, cô bước vào quán của anh với đôi vai trĩu nặng. Cô ngồi đó, lặng lẽ nhìn Chấp Vũ đang hì hục nhào bột để làm mì tươi. Đôi cánh tay rắn chắc của anh dùng lực đều đặn, mồ hôi lấm tấm trên trán, ánh mắt tập trung cao độ vào khối bột trắng phao dưới tay. Nhìn anh, cô thấy một sức sống mãnh liệt, một sự bền bỉ kỳ lạ mà cô vốn đã đánh mất từ lâu.

Anh ngước lên, thấy cô nhìn mình chăm chú liền dừng tay, múc một bát nước đậu xanh để sẵn trên bàn đẩy về phía cô. Anh không hỏi cô hôm nay có ai vừa ra đi, cũng không hỏi tại sao đôi mắt cô lại đỏ hoe. Anh chỉ đơn giản dặn một câu:

Uống đi cho mát phổi, lát nữa mì mới ra lò là ngon nhất.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để Niệm Giai cảm thấy mình được kéo ra khỏi cái hành lang u tối của viện dưỡng lão. Sự khác biệt giữa họ vốn là một vực thẳm, nhưng chính sự chăm chút tỉ mỉ cho sự sống của Chấp Vũ đã trở thành chiếc cầu dây văng vững chắc, giữ cho Niệm Giai không bị chìm sâu vào sự mất mát mỗi ngày. Cô chợt nhận ra, thế giới của cô cần có anh để thấy rằng sự tồn tại không chỉ là một quá trình tàn lụi, mà còn là một bữa ăn ngon được nấu bởi người đặt cả tâm hồn vào đó.