Cơn mưa cuối đông ở Bắc Kinh mang theo cái lạnh thấu tận tâm can, từng giọt nước buốt giá len lỏi vào từng kẽ áo, biến những ca trực đêm trở thành một cực hình đối với thể trạng vốn dĩ mỏng manh của Niệm Giai. Sau một đêm dài túc trực bên giường bệnh của một cụ bà lên cơn hen suyễn cấp tính, Niệm Giai rời viện dưới màn mưa dày đặc. Cô không bắt được taxi, cũng không còn đủ sức để đi bộ ra trạm xe buýt. Khi về đến phòng trọ, toàn thân cô đã ướt sũng, đầu óc quay cuồng và hơi thở nóng rực.
Sáng hôm đó, quán lẩu của Chấp Vũ mở cửa nhưng chỗ ngồi quen thuộc cạnh quầy thu ngân vẫn trống không. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, rồi lại nhìn ra cửa quán. Đã qua giờ cô thường ghé qua hơn hai tiếng đồng hồ. Chấp Vũ thử gửi một tin nhắn WeChat: "Hôm nay không đi ăn sao?". Một tiếng, rồi hai tiếng trôi qua, màn hình điện thoại vẫn im lìm không có tín hiệu phản hồi.
Sự bất an chưa từng có nảy sinh trong lòng, Chấp Vũ quyết định đóng cửa quán sớm hơn thường lệ. Anh tìm đến địa chỉ nhà trọ mà Niệm Giai từng tình cờ nhắc tới trong một lần anh chở cô về. Đó là một khu tập thể cũ kỹ với những mảng tường rêu mốc và cầu thang tối tăm, nồng nặc mùi ẩm thấp.
Khi anh gõ cửa phòng 302, không có tiếng trả lời, chỉ có tiếng ho khan yếu ớt vọng ra từ bên trong. Chấp Vũ dùng sức đẩy nhẹ, cánh cửa không khóa chặt hiện ra một không gian khiến anh đứng lặng mất vài giây.
Căn phòng của Niệm Giai trống trải đến mức đau lòng. Ngoài chiếc giường đơn kê sát cửa sổ và một cái giá sách cũ kỹ, gần như không có món đồ nội thất nào đáng giá. Trên chiếc bàn gỗ nhỏ, chỉ có một cái nồi điện đa năng duy nhất và vài gói mì tôm nằm chơ vơ. Không có ảnh chụp gia đình, không có đồ trang trí, cũng chẳng có lấy một lọ hoa. Căn phòng này không giống như một "tổ ấm", nó giống như một trạm dừng chân tạm bợ của một người lữ hành vốn đã định sẵn sẽ rời đi bất cứ lúc nào.
Niệm Giai nằm co quắp trên giường, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì sốt cao, đôi môi khô nẻ trắng bệch. Thấy Chấp Vũ bước vào, cô cố mở mắt nhưng tầm nhìn nhòe đi, chỉ nhận ra được bóng dáng cao lớn và mùi hương trầm quen thuộc.
Anh... sao anh lại tới đây?
Giọng cô thều thào, đứt quãng. Chấp Vũ không đáp, anh tiến tới sờ lên trán cô, hơi nóng phả ra khiến anh nhíu mày. Anh nhìn quanh quất rồi thở dài, bắt đầu cởi áo khoác, xắn tay áo lên và đi về phía cái nồi điện duy nhất trong phòng.
Anh im lặng lau dọn những vệt bụi bẩn trên bàn, đun nước ấm và dùng chiếc khăn sạch duy nhất của cô để lau mặt cho cô. Chứng kiến sự đơn độc đến cùng cực của Niệm Giai trong không gian lạnh lẽo này, Chấp Vũ chợt hiểu tại sao cô lại luôn nhìn về phía những người đã khuất. Bởi vì ở thế giới của người sống, dường như chẳng có sợi dây nào thực sự buộc chặt lấy cô. Anh siết chặt chiếc khăn trong tay, ánh mắt hiện lên một sự xót xa mà chính anh cũng không nhận ra. Sáng nay anh mang theo hơi ấm của bếp lửa đến đây, và anh quyết định, mình sẽ không để căn phòng này lạnh lẽo thêm một phút giây nào nữa.