Tiếng nước sôi lăn tăn trong chiếc nồi điện nhỏ là âm thanh duy nhất phá tan bầu không khí tĩnh mịch của căn phòng. Chấp Vũ đứng trước bệ bếp chật hẹp, bóng lưng cao lớn của anh che khuất cả một mảng tường rêu mốc. Anh đã đi mượn một ít gạo từ bà lão nhà bên cạnh vì trong tủ của Niệm Giai chẳng còn gì ngoài vài gói gia vị khô khốc.
Bàn tay vốn quen với việc cầm những con dao làm bếp chuyên dụng giờ đây cẩn thận vo từng hạt gạo, cử chỉ nhẹ nhàng như sợ làm đau chúng. Anh canh lửa, liên tục dùng thìa khuấy đều để cháo không bị bén đáy nồi. Mùi thơm dịu nhẹ của gạo mới bắt đầu lan tỏa, xua đi mùi ẩm mốc đặc trưng của khu nhà tập thể cũ. Chấp Vũ không nêm nếm cầu kỳ, anh chỉ cho vào một chút gừng thái sợi li ti để giúp cô giải cảm.
Niệm Giai tỉnh dậy sau một giấc ngủ chập chờn, cơn sốt dường như đã dịu bớt nhờ khăn ấm mà anh đắp trên trán. Cô tựa lưng vào thành giường, im lặng quan sát bóng dáng anh bận rộn trong không gian nhỏ bé của mình. Nhìn Chấp Vũ đứng đó, Niệm Giai chợt thấy căn phòng vốn dĩ trống trải của mình bỗng chốc trở nên chật chội, nhưng đó là sự chật chội mang theo hơi ấm.
Khi bát cháo trắng nóng hổi được đặt lên mặt bàn, Chấp Vũ khẽ hất hàm:
Dậy ăn đi, để lâu sẽ đặc lại đấy.
Niệm Giai bước xuống giường, đôi chân còn hơi run nhưng cô không muốn tỏ ra yếu đuối quá mức. Cô không ngồi xuống ăn ngay mà lẳng lặng cầm một chiếc khăn sạch, bắt đầu lau dọn những mẩu vụn và vết nước vương trên mặt bàn gỗ. Cô lau đi lau lại một cách tỉ mẩn, như thể việc bày biện một chỗ ngồi sạch sẽ cho bát cháo của anh là cách duy nhất cô có thể đáp lại sự tử tế này.
Họ ngồi đối diện nhau quanh chiếc bàn gỗ nhỏ. Niệm Giai cúi đầu thổi nhẹ từng thìa cháo, hơi nóng bốc lên làm mờ đi đôi mắt cô. Chấp Vũ không nói câu nào, anh chỉ ngồi đó, tay cầm chiếc điện thoại nhưng ánh mắt lại thi thoảng dừng lại trên gương mặt của cô để chắc chắn rằng cô vẫn đang ổn.
Trong không gian ấy, không có lời cảm ơn sáo rỗng, cũng chẳng có những câu hỏi thăm dồn dập. Chỉ có tiếng thìa va chạm vào thành bát sứ và tiếng gió rít qua khe cửa sổ gỗ. Một sự kết nối không lời bắt đầu hình thành, bền chặt và giản đơn. Niệm Giai chợt nhận ra, sự quan tâm đôi khi không cần phải là những điều to tát, nó chỉ là một bát cháo trắng được nấu đúng lúc và một cái bàn được lau sạch sẽ để đón nhận nó. Căn phòng trọ của cô, lần đầu tiên sau nhiều năm, bắt đầu mang lại cảm giác của một nơi gọi là "nhà".