Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ tầng ba, đổ bóng lên những cuốn giáo trình điều dưỡng cũ kỹ trên giá sách của Niệm Giai. Sau bát cháo nóng, căn phòng dường như yên ắng hơn. Chấp Vũ tình cờ chạm tay vào gáy một cuốn sách đã sờn mép có dòng chữ viết tay nắn nót: “Điều dưỡng lớp 4 – Lâm Niệm Giai”. Anh nhìn sang cô, thấy đôi mắt cô đang thất thần nhìn vào khoảng không, nơi bóng tối dường như đang nuốt chửng những ký ức mà cô luôn cố gắng vùi lấp.
Đó là một mùa hè oi nồng của bốn năm trước. Niệm Giai khi ấy là một sinh viên năm cuối đầy triển vọng, thực tập tại khoa hồi sức cấp cứu của một bệnh viện lớn. Cô từng tin rằng mình có thể dùng kiến thức để cứu người, cho đến khi khả năng nhìn thấy "chấp niệm" đột ngột bộc phát sau một vụ tai nạn liên hoàn kinh hoàng. Đêm đó, bệnh viện tràn ngập những tiếng gào thét, nhưng với Niệm Giai, thứ đáng sợ hơn cả là những linh hồn vừa lìa khỏi xác.
Cô thấy một người đàn ông trung niên đứng cạnh thi thể mình, điên cuồng gào khóc vì quên chưa nói mật khẩu thẻ ngân hàng cho người vợ đang ngất xỉu. Cô thấy một đứa trẻ không chịu rời đi vì vẫn chờ mẹ mang con gấu bông đến. Hàng chục, hàng trăm chấp niệm ùa vào tâm trí cô cùng một lúc, như những làn sóng đen kịt nhấn chìm khả năng chịu đựng của một cô gái đôi mươi. Cô bắt đầu không phân biệt được đâu là người đang sống cần được cấp cứu, đâu là linh hồn đã ra đi cần được lắng nghe.
Đỉnh điểm của sự sụp đổ là khi cô cố gắng thực hiện hô hấp nhân tạo cho một bệnh nhân, trong khi linh hồn của người đó lại đứng ngay sau lưng cô, lắc đầu và thì thầm: "Đừng làm nữa, tôi mệt rồi". Đôi bàn tay cô run rẩy, kim tiêm rơi xuống sàn. Niệm Giai nhận ra mình không thể tiếp tục làm một điều dưỡng viên bình thường khi tâm trí cô luôn bị kéo về phía cái chết. Cô bỏ học vào đúng năm cuối, chạy trốn khỏi những hành lang trắng toát của bệnh viện để đến thành phố này, giấu mình trong một viện dưỡng lão hẻo lánh và những công việc bán thời gian không tên tuổi.
Em từng nghĩ cái chết là sự kết thúc, nhưng em lại thấy nó dai dẳng hơn cả sự sống.
Niệm Giai khẽ lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng. Giọng cô khô khốc như tiếng lá rụng. Cô kể cho Chấp Vũ nghe về cảm giác tội lỗi khi không thể cứu được người, và nỗi sợ hãi khi luôn nhìn thấy những phần đen tối nhất của sự ra đi. Cô muốn từ bỏ tất cả vì sợ rằng nếu cứ tiếp tục, chính cô cũng sẽ trở thành một "linh hồn sống", trôi dạt giữa hai bờ thực ảo mà không bao giờ tìm thấy bến đỗ.
Chấp Vũ không nhìn cô bằng ánh mắt thương hại, anh cũng không nói những lời khuyên nhủ sáo rỗng rằng cô phải mạnh mẽ lên. Anh chỉ lẳng lặng đặt cuốn giáo trình trở lại giá sách, bàn tay anh dừng lại ở đó một giây như để che chở cho ước mơ đã từng bị vứt bỏ của cô. Sự im lặng của anh lúc này không phải là sự thờ ơ, mà là một sự thấu cảm sâu sắc, cho cô biết rằng dù quá khứ có ám ảnh đến đâu, thì bát cháo trên bàn vẫn còn ấm, và thực tại vẫn đang chờ cô quay về.