Buổi sáng ấy đến rất chậm.
An tỉnh giấc khi ánh nắng đã len qua rèm cửa, rơi thành từng vệt mỏng trên nền nhà. Đồng hồ trên tường chỉ gần chín giờ. Một ngày mới đã bắt đầu từ lâu, chỉ có cô là chưa kịp bước vào. Căn phòng yên tĩnh đến mức An có thể nghe rõ tiếng thở của chính mình – đều đặn, nhưng nặng nề.
Cô nằm im thêm một lúc, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Mọi thứ quen thuộc đến lạ lùng: chiếc quạt treo tường cũ kêu khe khẽ, giá sách bên góc phòng vẫn xếp ngay ngắn, chiếc gối bên cạnh không có ai nằm. Trước đây, mỗi buổi sáng, người đó thường là người thức dậy trước. Có khi chỉ để kéo rèm, có khi để pha sẵn một tách cà phê, rồi khẽ gọi cô dậy bằng giọng rất nhỏ, sợ làm vỡ giấc ngủ.
Hôm nay thì không.
Không có tiếng bước chân, không có mùi cà phê, không có ai đợi cô thức cùng một ngày mới.
An ngồi dậy, chậm rãi như thể nếu cử động nhanh quá, cảm xúc sẽ vỡ ra. Cô bước xuống giường, chân trần chạm vào sàn gỗ lạnh. Cảm giác ấy khiến cô khẽ rùng mình, nhưng không phải vì lạnh, mà vì một khoảng trống không tên vừa mở ra trong lồng ngực.
Cô đi vào bếp. Gian bếp nhỏ gọn gàng, sạch sẽ, mọi thứ đều ở đúng vị trí. Trên bàn vẫn còn chiếc ly sứ trắng, là món quà người đó tặng trong một lần vô tình ghé qua tiệm gốm. An từng rất thích nó, đến mức ngày nào cũng dùng. Giờ thì chiếc ly nằm im, trống rỗng, như chưa từng được ai nâng niu.
An mở cửa sổ. Gió sáng ùa vào, mang theo mùi nắng và tiếng xe cộ ngoài phố. Thành phố vẫn ồn ào, vẫn sống động, chẳng có gì thay đổi chỉ vì một người vừa bước ra khỏi cuộc đời người khác. Ý nghĩ ấy khiến cô bật cười – một nụ cười rất khẽ, rất ngắn, không đủ để gọi là vui.
Cô pha cho mình một ly nước ấm, không phải cà phê. Dạo này, An hay mất ngủ, tim đập nhanh vào những giờ không tên. Bác sĩ nói không sao, chỉ là căng thẳng. Cô biết. Cô chỉ chưa quen với việc căng thẳng ấy không còn ai để kể.
Ngồi bên cửa sổ, An nhấp từng ngụm nhỏ. Ánh nắng chiếu lên đôi bàn tay cô, gầy hơn trước. Có những thay đổi diễn ra âm thầm đến mức khi nhận ra, người ta không biết mình đã đi qua chúng từ lúc nào.
An nghĩ về cuộc chia tay. Nó không ồn ào, không nước mắt, không lời trách móc. Chỉ là một buổi tối rất bình thường, hai người ngồi đối diện nhau, im lặng quá lâu, rồi một người nói: “Có lẽ chúng ta nên dừng lại.” Người kia gật đầu. Thế là xong. Nhẹ nhàng đến mức đáng sợ.
Có những nỗi đau không gào thét. Chúng chỉ nằm đó, lặng lẽ, bào mòn từng chút một.
An đặt ly nước xuống, tựa đầu vào khung cửa. Cô không khóc. Thật ra, từ lúc chia tay đến giờ, cô chưa khóc lần nào. Cô vẫn đi làm, vẫn ăn uống, vẫn trả lời tin nhắn của bạn bè bằng những câu ngắn gọn: “Mình ổn.” Có lẽ chính vì thế mà sáng nay, khi không còn ai đợi, cô mới cảm thấy mệt đến vậy.
Không phải vì buồn, mà vì phải tỏ ra ổn quá lâu.
An nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí tràn vào phổi, đầy và chậm. Cô giữ nó lại một giây, rồi thở ra. Chỉ là một hơi thở bình thường, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, cô ý thức rõ ràng rằng mình vẫn đang ở đây, vẫn sống, dù thế giới vừa thiếu đi một người quan trọng.
“Không sao cả,” An thì thầm, không biết là nói với ai. “Chỉ là một buổi sáng thôi.”
Nhưng trong lòng cô hiểu, buổi sáng này sẽ là khởi đầu của rất nhiều ngày như thế – những ngày không còn ai đợi, và cũng là những ngày cô buộc phải học cách đợi chính mình.
An đứng dậy, kéo rèm lên cao hơn. Ánh nắng tràn ngập căn phòng, sáng đến mức cô phải nheo mắt lại. Một ngày mới hiện ra, rõ ràng và không né tránh.
Cô chưa biết mình sẽ làm gì với ngày hôm nay. Cô chỉ biết, mình đã thức dậy. Và đôi khi, chỉ riêng việc đó thôi, cũng đã là đủ can đảm cho một người vừa đi qua mất mát.
Buổi sáng ấy, An bắt đầu một hành trình rất chậm – hành trình học cách sống tiếp, khi không còn ai đứng ở cuối con đường để chờ.