MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸChương 4: TIN NHẮN CHƯA TỪNG ĐƯỢC GỬI

MỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸ

Chương 4: TIN NHẮN CHƯA TỪNG ĐƯỢC GỬI

754 từ · ~4 phút đọc

Đêm xuống rất khẽ, như thể sợ làm phiền những suy nghĩ còn đang ngổn ngang trong đầu An.

Cô ngồi trên giường, lưng dựa vào tường, chiếc đèn ngủ hắt ánh sáng vàng dịu lên khoảng không trước mặt. Ngoài kia, tiếng xe thưa dần, thành phố bắt đầu chìm vào nhịp thở chậm hơn. An cầm điện thoại lên, màn hình sáng lên trong bóng tối, phản chiếu khuôn mặt cô hơi mệt mỏi.

Tên người đó vẫn nằm ở vị trí quen thuộc trong danh bạ. An không xóa. Không phải vì còn hy vọng, mà vì chưa đủ bình thản để coi cái tên ấy như một cái tên bình thường. Cô mở khung trò chuyện. Lần cuối hai người nói chuyện là mấy ngày trước, những câu ngắn gọn, lịch sự, như giữa hai người đã từng rất thân, nay chỉ còn là người quen cũ.

Ngón tay An lơ lửng trên bàn phím. Cô gõ vài chữ, rồi xóa. Gõ lại, rồi lại xóa. Những câu bắt đầu bằng “Em…” luôn khiến cô dừng lại. Cô không biết mình nên nói gì, hay đúng hơn là không biết nói để làm gì. Có những lời, dù nói ra, cũng không còn đúng thời điểm.

Cuối cùng, An bắt đầu viết, không gửi, chỉ viết.

“Anh có khỏe không?”

Câu hỏi đơn giản đến mức sáo rỗng. An bật cười, rồi lại xóa nó đi. Trước đây, cô từng hỏi câu ấy rất nhiều, với sự quan tâm thật lòng. Giờ thì câu hỏi ấy chỉ còn là thói quen cũ, không chắc người kia có cần nghe nữa hay không.

Cô viết tiếp.

“Hôm nay thành phố mưa, em chợt nhớ…”

Câu chữ dừng lại giữa chừng. An nhìn màn hình, nhận ra mình đang tìm cớ để kéo một sợi dây đã bị cắt. Cô không muốn quay lại. Ít nhất, lý trí của cô nói như vậy. Nhưng trái tim thì vẫn quen với việc hướng về một người.

An khóa màn hình, đặt điện thoại sang một bên. Nhưng chỉ vài phút sau, cô lại cầm lên. Như thể có một lực vô hình kéo tay cô về phía đó. Cô mở ghi chú, một nơi an toàn hơn, nơi không ai đọc được ngoài cô.

“Em đã từng rất muốn kể cho anh nghe những điều nhỏ nhặt. Như việc em uống cà phê không đường nữa. Như việc em học cách đi ngủ sớm hơn. Nhưng rồi em nhận ra, có những thay đổi không cần ai chứng kiến.”

An dừng lại, thở nhẹ. Viết ra những dòng này, cô không còn thấy nghẹn như trước. Chỉ là một cảm giác buồn hiu, đủ để biết mình từng quan trọng, nhưng không đủ để kéo mình trở lại.

Cô nhớ những đêm cả hai nhắn tin đến khuya, kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện không đầu không cuối. Khi ấy, chỉ cần một tin nhắn hồi âm cũng đủ khiến cô an tâm. Giờ đây, chiếc điện thoại nằm im lìm, không rung lên vì cô, cũng không vì người kia.

An viết thêm một dòng nữa, rồi dừng hẳn.

“Em không trách anh. Em chỉ buồn vì chúng ta đã không giữ được nhau.”

Cô nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Không có nước mắt. Có lẽ cô đã khóc đủ trong lòng rồi. Cô xóa ghi chú. Không phải vì những điều đó không còn đúng, mà vì cô không muốn giữ chúng lại mãi. Có những cảm xúc cần được thừa nhận, rồi nhẹ nhàng buông xuống.

An tắt đèn, nằm xuống. Bóng tối bao trùm căn phòng, yên tĩnh đến mức cô nghe rõ nhịp tim mình. Lần này, nó không đập dồn dập như những đêm trước. Chỉ đều đều, chậm rãi, như đang tập quen với một nhịp sống mới.

Cô nghĩ về tin nhắn chưa từng được gửi. Có lẽ, nó sẽ mãi ở đó, trong một góc rất nhỏ của ký ức. Không phải để day dứt, mà để nhắc cô nhớ rằng mình đã từng yêu rất thật, rất sâu.

Trước khi ngủ, An đặt điện thoại úp xuống. Một hành động nhỏ, nhưng đủ để cô biết mình đang học cách quay về với hiện tại. Người đó không còn ở đây, và cũng không cần phải ở đây nữa, để An tiếp tục sống cuộc đời của mình.

Ngoài kia, một ngày nữa khép lại. Và trong sự im lặng ấy, An nhận ra: đôi khi, không gửi đi một tin nhắn cũng là một cách dịu dàng để tạm biệt.