MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸChương 5: KHI CƠ THỂ MỆT HƠN TRÁI TIM

MỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸ

Chương 5: KHI CƠ THỂ MỆT HƠN TRÁI TIM

745 từ · ~4 phút đọc

An bắt đầu nhận ra sự bất ổn không đến từ những suy nghĩ, mà từ chính cơ thể mình.

Những buổi sáng gần đây, cô thức dậy với cảm giác nặng nề nơi lồng ngực, như thể đã chạy rất lâu trong mơ. Đầu óc vẫn tỉnh táo, không còn quá nhiều suy nghĩ miên man, nhưng tay chân thì rã rời, vai gáy căng cứng. Cơ thể An mệt trước khi trái tim kịp buồn.

Cô đứng trước gương trong phòng tắm, nhìn vào khuôn mặt phản chiếu. Quầng thâm dưới mắt hiện rõ, làn da nhợt nhạt hơn trước. An đưa tay chạm lên má mình, cảm giác mát lạnh. Cô từng nghĩ chỉ cần tinh thần ổn thì mọi thứ sẽ ổn theo. Nhưng hóa ra, cơ thể không biết nói dối. Nó ghi nhớ tất cả những lần cô cố gắng tỏ ra mạnh mẽ.

Ở công ty, An ngồi trước màn hình máy tính, mắt nhìn những dòng chữ nhưng không thật sự đọc. Đầu cô hơi choáng, tim đập nhanh một cách vô cớ. Có lúc, An phải đặt tay lên ngực, hít thở thật sâu để trấn an mình. Không có lý do cụ thể, không có sự kiện gì xảy ra, chỉ là một cảm giác lo lắng mơ hồ, đến rồi đi, để lại sự mệt mỏi kéo dài.

Giờ nghỉ trưa, An không xuống căn tin. Cô ra ngoài, ngồi ở bậc thềm phía sau tòa nhà, nơi ít người qua lại. Ánh nắng chiếu xuống vai, ấm nhưng không dễ chịu như trước. Cô nhắm mắt, dựa lưng vào tường, lắng nghe hơi thở của mình. Nó nông và gấp, không đều.

An nhớ đến câu nói của một người bạn từng chia sẻ: “Có những nỗi buồn không khóc được, nên nó chuyển sang làm mình mệt.” Khi ấy, An chỉ cười cho qua. Giờ thì cô hiểu.

Buổi chiều, An xin về sớm. Trên đường về, cô ghé vào một hiệu thuốc nhỏ. Người dược sĩ hỏi cô có cần gì không. An lưỡng lự một chút rồi nói: “Cho em thuốc giúp ngủ ngon hơn.” Câu nói thốt ra nhẹ bẫng, nhưng trong lòng cô lại trĩu xuống. Cô chưa từng nghĩ có ngày mình phải tìm đến thuốc chỉ để có một giấc ngủ bình thường.

Về đến nhà, An thay quần áo, nằm xuống giường từ rất sớm. Căn phòng vẫn sáng, nhưng cô không bật đèn. Ánh chiều muộn lọt qua rèm cửa, nhuộm mọi thứ một màu vàng nhạt. An đặt tay lên bụng, cảm nhận nhịp thở lên xuống. Cô cố làm theo những gì từng đọc: hít sâu, giữ lại, rồi thở ra thật chậm.

Ban đầu, tâm trí cô phản kháng. Những suy nghĩ lặt vặt len vào: công việc chưa xong, tin nhắn chưa trả lời, ngày mai phải làm gì. Nhưng rồi, cơ thể mệt mỏi quá, không còn đủ sức níu giữ chúng. An để mọi thứ trôi đi, như lá rơi trên mặt nước.

Khi trời tối hẳn, An ngồi dậy, pha cho mình một cốc nước ấm. Cô không uống thuốc. Chỉ ngồi đó, trong bếp, nghe tiếng đồng hồ tích tắc. Cảm giác lo lắng vẫn còn, nhưng không còn dữ dội. Nó giống như một làn sóng nhỏ, đủ để biết mình đang yếu, nhưng không đủ để cuốn mình đi.

An chợt nhận ra, suốt thời gian qua, cô đã chăm chăm vào việc phải mạnh mẽ về mặt cảm xúc, mà quên mất rằng cơ thể cũng cần được nghỉ ngơi. Cô đã yêu, đã buồn, đã cố gắng, và cơ thể cô mang theo tất cả những điều đó.

Trước khi đi ngủ, An viết vào cuốn sổ nhỏ một dòng ngắn: “Hôm nay, mình mệt. Và điều đó cũng được phép.” Dòng chữ ấy khiến cô nhẹ lòng hơn cô tưởng.

Nằm xuống, An kéo chăn lên, tắt đèn. Trong bóng tối, cô không ép mình phải ngủ ngay. Cô chỉ nằm đó, thở đều, cho phép cơ thể được buông lỏng. Không cần phải chữa lành ngay. Không cần phải ổn ngay.

Đêm ấy, An ngủ muộn, nhưng là một giấc ngủ không quá chập chờn. Và lần đầu tiên sau nhiều ngày, khi chìm vào giấc ngủ, cô không còn cảm giác đang gồng mình chống chọi. Cô chỉ đơn giản là nghỉ ngơi – như một người đã mệt thật rồi, và cuối cùng cũng cho phép bản thân được dừng lại.