MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸChương 6: MỘT CUỘC HẸN VỚI CHÍNH MÌNH

MỘT NGÀY TA HỌC CÁCH THỞ NHẸ

Chương 6: MỘT CUỘC HẸN VỚI CHÍNH MÌNH

750 từ · ~4 phút đọc

Buổi sáng cuối tuần đến nhẹ hơn những ngày khác.

An thức dậy khi nắng đã lên cao. Không có tiếng chuông báo thức, không có lịch trình phải tuân theo. Cô nằm thêm một lúc, lắng nghe sự yên tĩnh hiếm hoi trong căn phòng. Cơ thể vẫn còn mệt, nhưng không đến mức nặng nề. Ít nhất, đêm qua cô đã ngủ trọn một giấc.

An quyết định ra ngoài. Không vì có hẹn với ai, mà vì cô không muốn ở yên trong bốn bức tường thêm nữa. Cô thay một chiếc váy đơn giản, buộc tóc gọn gàng, nhìn mình trong gương. Không trang điểm cầu kỳ, chỉ là một gương mặt quen thuộc, hơi nhợt nhạt, nhưng thật.

Cô bước ra phố, đi bộ một đoạn ngắn. Thành phố cuối tuần có nhịp điệu chậm hơn. Những quán cà phê mở cửa muộn, nhạc phát khe khẽ. An dừng lại trước một quán nhỏ nằm trong con hẻm yên tĩnh. Trước đây, cô từng đi ngang qua nhiều lần, nhưng chưa bao giờ vào. Hôm nay, không hiểu vì sao, cô đẩy cửa bước vào.

Quán vắng. Chỉ có vài bàn được đặt rải rác. An chọn một chỗ gần cửa sổ. Ánh nắng chiếu xiên qua lớp kính, rơi lên mặt bàn gỗ những vệt sáng ấm áp. Nhân viên mang menu ra, hỏi cô dùng gì. An suy nghĩ một chút rồi nói: “Cho em một trà nóng.”

Không phải cà phê. Cô mỉm cười với lựa chọn của mình, như thể vừa làm được một điều rất nhỏ nhưng đúng đắn.

Ngồi một mình giữa quán, An cảm thấy hơi lạ. Trước đây, cô hiếm khi đi cà phê một mình. Cô quen với việc có ai đó ngồi đối diện, nói chuyện, hoặc ít nhất cũng cùng im lặng. Bây giờ, chỉ có cô, một chiếc bàn trống, và khoảng thời gian không bị chia nhỏ cho bất kỳ ai.

Trà được mang ra. Hơi nước bốc lên mỏng nhẹ. An nâng tách trà, hít một hơi sâu. Mùi hương dịu dàng khiến lồng ngực cô nới lỏng ra một chút. Cô nhấp một ngụm nhỏ, cảm nhận vị ấm lan xuống cổ họng. Không vội vàng, không phải tranh thủ.

An lấy cuốn sổ ra khỏi túi. Không phải để viết những điều nặng nề. Chỉ là vài dòng vụn vặt: hôm nay trời nắng, quán yên tĩnh, mình đang ngồi đây. Cô nhận ra, khi không cố gắng phân tích cảm xúc, mọi thứ trở nên đơn giản hơn.

Có lúc, An nhìn quanh quán, thấy những người khác đang trò chuyện, cười nói. Cô không còn cảm giác lạc lõng như trước. Thay vào đó, là một sự chấp nhận rất nhẹ: ai cũng có thế giới riêng, và hiện tại, thế giới của cô đang thu nhỏ lại, đủ để cô chăm sóc.

An ở quán khá lâu. Không làm gì nhiều. Chỉ uống trà, viết vài dòng, nhìn nắng dịch chuyển trên sàn nhà. Thời gian trôi chậm đến mức cô quên mất mình từng rất sợ những khoảng trống như thế này.

Khi đứng dậy ra về, An thấy lòng mình nhẹ hơn. Không phải vì đã quên đi nỗi buồn, mà vì cô vừa dành trọn một buổi sáng cho chính mình, không phân tâm, không chờ đợi ai xuất hiện.

Trên đường về, An ghé vào tiệm hoa nhỏ ven đường. Cô mua một bó hoa dại, màu sắc không rực rỡ nhưng rất tươi. Về đến nhà, An cắm hoa vào chiếc lọ cũ, đặt trên bàn ăn. Căn phòng như sáng lên một chút.

An nhìn bó hoa, chợt nghĩ: hóa ra, hẹn hò với chính mình không cần phải làm gì to tát. Chỉ cần hiện diện, lắng nghe, và đối xử tử tế với bản thân như cách cô từng đối xử với người khác.

Buổi chiều trôi qua chậm rãi. An nằm trên sofa, đọc vài trang sách rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Giấc ngủ ngắn, nhưng đủ để cô cảm thấy được nạp lại năng lượng.

Khi tỉnh dậy, ánh hoàng hôn đã nhuộm căn phòng một màu cam nhạt. An đứng dậy, kéo rèm, để ánh sáng tràn vào. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra mình không còn quá sợ việc ở một mình nữa.

Có lẽ, chữa lành bắt đầu từ những cuộc hẹn như thế này – những cuộc hẹn không lời hứa, không kỳ vọng, chỉ là sự có mặt trọn vẹn của chính mình.