MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Năm Ấy Có NắngChương 1: sân trường tuyết trắng

Mùa Đông Năm Ấy Có Nắng

Chương 1: sân trường tuyết trắng

635 từ · ~4 phút đọc

Thành phố phía Bắc vào tháng Mười Một thường đón những trận tuyết đầu mùa rất sớm. Đối với nhiều người, tuyết là sự lãng mạn, là khởi đầu của mùa lễ hội. Nhưng đối với Lâm Hy, tuyết chỉ đơn giản là một màu trắng xóa đến nhức mắt, lạnh lẽo và đầy cô lập.

Lâm Hy đẩy cánh cửa lớp 12A3, luồng hơi lạnh từ hành lang lùa vào khiến cô khẽ rùng mình. Cô siết chặt vạt chiếc áo khoác đồng phục màu xanh nhạt – chiếc áo rộng hơn size người cô ít nhất hai số. Cô thích sự rộng thênh thang này, vì nó cho cô cảm giác mình đang trốn trong một chiếc kén an toàn, nơi không ai có thể nhìn thấy bờ vai gầy guộc hay những vết xước chưa lành trong tâm hồn cô.

"Hy Hy, sớm thế?" – Tiếng bác bảo vệ già ở cổng trường là người duy nhất cô đáp lại bằng một cái gật đầu nhẹ. Còn ở trong lớp, cô như một cái bóng.

Cô ngồi xuống vị trí quen thuộc: bàn cuối, sát cửa sổ, nơi có thể nhìn thấy cây ngô đồng khẳng khiu ngoài sân. Lâm Hy lấy cuốn sổ tay nhỏ ra, loay hoay vẽ những đường nét vô định. Cô bị trầm cảm nhẹ, bác sĩ nói cô nên giao tiếp nhiều hơn, nhưng việc mở lời với một người lạ đối với cô còn khó hơn việc giải một bài toán tích phân nâng cao. Cô sợ những ánh mắt phán xét, sợ người ta phát hiện ra cô là một "kẻ hỏng hóc" giữa những người bình thường.

Bỗng nhiên, cánh cửa lớp bị đẩy mạnh. Một đám nam sinh ồn ào đi vào, mang theo hơi nóng của tuổi trẻ và mùi mồ hôi sau buổi tập bóng rổ sớm. Dẫn đầu là Trần Thế Dương.

Trần Thế Dương là kiểu người hoàn toàn trái ngược với Lâm Hy. Nếu cô là đêm đông tĩnh mịch, thì cậu chính là vệt nắng gắt nhất của mùa hạ. Cậu cao lớn, nụ cười luôn thường trực trên môi, và quan trọng nhất, cậu có một năng lượng khiến người xung quanh không thể ngó lơ.

"Này, ai để cửa sổ mở thế? Lạnh chết đi được!" – Một cậu bạn trong đội bóng than vãn.

Lâm Hy giật mình, tay run lên. Cô chính là người đã mở hé cửa để hít thở chút không khí. Cô định đứng dậy đóng cửa, nhưng một bàn tay to lớn, ấm áp đã nhanh hơn cô một bước.

Trần Thế Dương đứng đó, một tay giữ lấy khung cửa, tay kia cầm quả bóng rổ. Cậu không đóng sập cửa lại ngay mà nhìn xuống cô gái nhỏ bé đang co rụt người lại.

"Cậu thấy ngốt à?" – Dương hỏi, giọng cậu trầm và không hề có ý trách móc.

Lâm Hy cúi gằm mặt, tóc mai che kín mắt, cô chỉ khẽ "vâng" một tiếng nhỏ đến mức tưởng như tan biến trong gió.

Dương cười, cậu không đóng hẳn cửa mà chỉ để lại một khe nhỏ đủ để không khí lưu thông nhưng không làm người khác bị lạnh. Cậu đặt một hộp sữa dâu còn nóng – chắc là vừa mua ở căn tin – lên bàn cô.

"Tiền công vì đã giữ chỗ ngồi 'phong thủy' này cho tớ nhìn ra sân bóng nhé. Đừng có mặt mày ủ rũ thế, hôm nay tuyết rơi đẹp mà."

Nói rồi, cậu xoay người đi về phía nhóm bạn, để lại Lâm Hy ngẩn ngơ với hộp sữa nóng trong tay. Hơi ấm từ vỏ hộp truyền vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cô, chậm rãi lan tỏa vào tim. Lần đầu tiên, chiếc kén xanh của cô bị một tia nắng xuyên qua.