MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Năm Ấy Có NắngChương 2: Khoảng cách giữa hai thế giới

Mùa Đông Năm Ấy Có Nắng

Chương 2: Khoảng cách giữa hai thế giới

537 từ · ~3 phút đọc

Tiết toán trôi qua một cách nặng nề. Lâm Hy mải mê nhìn ra cửa sổ, nơi những bông tuyết bắt đầu rơi dày hơn. Cô đang nghĩ về hộp sữa dâu trong ngăn bàn. Tại sao một người như Trần Thế Dương lại để ý đến cô? Một người rực rỡ như cậu ấy đáng lẽ ra phải dành sự quan tâm cho những nữ sinh xinh đẹp trong đội cổ vũ, chứ không phải một "con ốc sên" luôn thu mình như cô.

Chuông báo giờ ra chơi vang lên, lớp học lập tức biến thành một cái chợ vỡ.

"Dương, đi xem khối 11 đấu giao hữu không?" – Tiếng gọi vang lên.

"Đi chứ! Đợi tớ lấy cái áo khoác." – Dương đáp.

Lâm Hy vội vàng thu dọn sách vở, cô muốn trốn vào thư viện – nơi trú ẩn an toàn nhất của cô. Nhưng khi vừa đứng dậy, cô vô tình va phải cạnh bàn, chồng sách trên tay rơi loảng xoảng xuống sàn. Sự chú ý của cả lớp dồn về phía góc bàn cuối. Lâm Hy cảm thấy mặt mình nóng bừng, tim đập nhanh liên hồi, một cảm giác hoảng loạn quen thuộc ập đến. Cô ghét việc trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Cô vội vã cúi xuống nhặt, nhưng vì quá run, cô càng làm mọi thứ rối tung lên. Một vài tiếng xì xào vang lên: "Lại là nhỏ trầm mặc đó à?", "Lúc nào cũng lóng ngóng..."

Đột nhiên, một bóng đen bao phủ lấy cô. Trần Thế Dương đã quỳ xuống từ lúc nào, đôi bàn tay rộng lớn của cậu nhanh chóng thu gom những cuốn sách tản mác.

"Để tớ. Cậu cầm lấy cái này đi." – Cậu nhét vào tay cô một cây kẹo mút vị cam.

Lâm Hy ngơ ngác nhìn cây kẹo, rồi nhìn cậu. Dương nháy mắt, thì thầm chỉ đủ cho hai người nghe: "Khi nào thấy run, cứ ăn đồ ngọt là sẽ hết. Bí mật của vận động viên đấy."

Cậu đứng dậy, đưa lại chồng sách cho cô một cách ngay ngắn. Đám bạn của Dương réo gọi, cậu chỉ kịp xoa đầu cô một cái thật nhẹ — một hành động thân thiết quá mức khiến Lâm Hy đứng hình — rồi chạy biến đi.

Suốt buổi chiều hôm đó, Lâm Hy ngồi trong thư viện, tay mân mê cây kẹo mút. Cô không ăn, cô chỉ nhìn nó. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay cậu khi chạm vào sách, cảm giác xoa đầu thoảng qua... tất cả đều quá mới mẻ.

Ở một góc khác của sân trường, Trần Thế Dương đang thi đấu, nhưng thỉnh thoảng cậu lại liếc nhìn lên cửa sổ tầng ba. Cậu nhớ về đôi mắt của Lâm Hy – đôi mắt buồn sâu thẳm như mặt hồ đóng băng, nhưng lại ẩn chứa một điều gì đó khiến cậu muốn ném một viên đá để phá vỡ lớp băng ấy. Cậu biết cô khác thường, cậu biết cô đang đau khổ, và bản năng của một "người mang nắng" thôi thúc cậu phải làm gì đó.

Mùa đông năm nay, có lẽ sẽ không còn quá lạnh lẽo đối với cả hai.