Trận tuyết lớn khiến giờ học kết thúc sớm hơn dự kiến. Học sinh ùa ra cổng trường, ai nấy đều hối hả trở về nhà để sưởi ấm. Lâm Hy đứng dưới mái hiên khu nhà học, nhìn màn tuyết dày đặc che khuất cả lối đi. Cô quên mang ô.
Cô không ghét việc bị ướt, nhưng cô sợ cảm giác lạnh lẽo thấu xương khi đi bộ dưới tuyết. Cô định đợi thêm một lát, cho đến khi mọi người đi hết. Cô thích là người cuối cùng rời khỏi trường.
"Lại không mang ô rồi, đúng không 'bạn học mùa đông'?"
Giọng nói quen thuộc lại vang lên bên tai. Lâm Hy quay sang, thấy Trần Thế Dương đang đứng đó, trên vai đeo túi đựng bóng, tay cầm một chiếc ô lớn màu đen. Cậu không mặc áo khoác mà chỉ diện một chiếc áo len cổ lọ màu xám, trông cực kỳ phong cách và ấm áp.
"Tôi... tôi sẽ đợi một chút." – Hy lí nhí.
"Đợi đến bao giờ? Tuyết này phải đêm mới tạnh. Đi thôi, tớ đưa cậu ra trạm xe buýt."
Dương không đợi cô đồng ý, cậu mở ô rồi bước ra một bước, đứng nghiêng chiếc ô về phía cô. Lâm Hy ngần ngại, nhưng nhìn vào ánh mắt kiên định của cậu, cô chậm rãi bước vào dưới tán ô.
Khoảng cách giữa hai người rất gần. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của bột giặt và mùi gỗ thanh mát từ người cậu. Dương rất cao, khiến cô cảm thấy mình càng thêm nhỏ bé dưới sự che chở của chiếc ô.
Cả hai đi lặng lẽ trên con đường ngập tuyết. Tiếng bước chân giẫm trên tuyết nghe "lạo xạo", tạo nên một nhịp điệu kỳ lạ.
"Lâm Hy này," – Dương đột ngột lên tiếng – "Sao cậu lúc nào cũng cúi đầu thế? Tuyết rơi trên cành cây kia đẹp lắm, cậu không nhìn à?"
Lâm Hy ngẩng đầu lên theo hướng tay cậu chỉ. Những hạt tuyết đọng trên cành ngô đồng, lung linh dưới ánh đèn đường vừa mới thắp. Đẹp thật. Một vẻ đẹp tĩnh lặng và thuần khiết.
"Đẹp..." – Cô khẽ thốt lên.
"Đấy, thấy chưa? Thế giới này có nhiều thứ đẹp lắm, chỉ là cậu cứ đóng cửa lòng mình lại thôi." – Dương quay sang nhìn cô, ánh mắt cậu chân thành đến mức khiến Lâm Hy muốn trốn chạy. – "Sau này, nếu không mang ô, cứ nhắn tin cho tớ. Tớ có số của cậu trong danh sách lớp rồi."
Lâm Hy bối rối: "Sẽ phiền cậu..."
"Cứ coi như tớ đang tập thể dục buổi chiều đi." – Dương cười, nụ cười làm tan chảy cả không khí giá lạnh xung quanh.
Đến trạm xe buýt, trước khi cô lên xe, Dương đưa cho cô một túi sưởi cầm tay nhỏ hình chú gấu.
"Cầm lấy cho ấm. Đừng để mình bị đóng băng nhé, Lâm Hy."
Chiếc xe buýt lăn bánh, Lâm Hy ngồi bên cửa sổ, áp túi sưởi vào má. Hơi ấm lan tỏa, và lần đầu tiên sau nhiều năm, cô thấy mình mỉm cười. Một nụ cười rất nhẹ, rất mỏng manh, nhưng lại là khởi đầu cho một sự thay đổi lớn lao.
Mùa đông năm ấy, nắng không đến từ bầu trời, mà đến từ một người con trai luôn cầm ô đứng đợi.