MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Năm Ấy Có NắngChương 4: Bí mật trong ngăn bàn

Mùa Đông Năm Ấy Có Nắng

Chương 4: Bí mật trong ngăn bàn

735 từ · ~4 phút đọc

Mùa đông ở thành phố này luôn mang theo một nỗi buồn man mác, nhất là vào những buổi sáng sương mù bao phủ khắp các dãy hành lang trường học. Lâm Hy vẫn duy trì thói quen đến lớp từ sớm, khi những tia nắng đầu ngày còn chưa kịp xuyên qua lớp mây dày. Nhưng sáng nay, có một điều khác lạ đã xảy ra.

Trong ngăn bàn vốn dĩ chỉ có những cuốn sách cũ kỹ và hộp bút đơn sơ của cô, nay lại xuất hiện một chiếc túi giấy nhỏ màu nâu. Lâm Hy ngần ngại đưa tay chạm vào. Bên trong là một chiếc bánh bao xá xíu vẫn còn bốc hơi nghi ngút và một hộp sữa đậu nành ấm. Kèm theo đó là một mẩu giấy nhỏ với nét chữ rồng bay phượng múa: “Ăn sáng đi, ‘bạn học mùa đông’. Đừng để mình gầy quá, gió thổi bay mất thì tớ biết tìm đâu ra người ngồi chỗ phong thủy này?”

Lâm Hy nhìn mẩu giấy, tim khẽ hẫng một nhịp. Cô không cần đoán cũng biết chủ nhân của nó là ai. Trần Thế Dương – người duy nhất dám bước qua vạch kẻ ranh giới mà cô tự thiết lập quanh mình.

Cô nhìn chiếc bánh bao, cảm giác ấm áp từ nó lan tỏa qua từng ngón tay. Trong thế giới của Hy, sự quan tâm là một thứ gì đó xa xỉ và đầy áp lực. Ba mẹ cô bận rộn với những chuyến công tác dài ngày, họ gửi tiền về đầy đủ nhưng lại quên mất việc hỏi xem cô có lạnh không, có buồn không. Họ chỉ thấy một Lâm Hy ngoan ngoãn, học khá, ít nói, mà không biết rằng sự ngoan ngoãn đó là kết quả của một tâm hồn đang dần kiệt quệ.

Đúng lúc đó, tiếng cười nói ồn ào từ ngoài cửa vang lên. Thế Dương cùng đám bạn bước vào. Cậu vẫn thế, rực rỡ và đầy sức sống. Vừa thấy Hy, cậu không tiến lại gần ngay để tránh làm cô bối rối trước mặt mọi người, mà chỉ đứng từ xa nháy mắt một cái đầy tinh nghịch.

Cả buổi học hôm đó, Hy thấy lòng mình không yên. Cô thỉnh thoảng lén nhìn về phía bàn của Dương. Cậu đang say sưa nghe giảng (hoặc ít nhất là trông có vẻ như vậy), thỉnh thoảng lại quay sang trêu chọc cậu bạn bên cạnh. Dương như một thỏi nam châm, hút mọi ánh sáng về phía mình. Còn cô, cô chỉ là một hạt bụi nhỏ nhoi trong luồng sáng đó.

Giờ ra chơi, khi đám đông đã tản ra sân bóng, chỉ còn lại Hy trong lớp. Dương đột ngột xuất hiện, cậu ngồi ngược chiếc ghế ở bàn phía trước, đối diện với cô.

"Bánh ngon không?" – Cậu chống cằm, đôi mắt sáng quắc nhìn cô.

Lâm Hy lúng túng, bàn tay nắm chặt vạt áo: "Sao... sao cậu lại mua cho tôi?"

"Thì vì tớ thích." – Dương trả lời thản nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên nhất trên đời. "Tớ thấy cậu toàn bỏ bữa sáng. Bác sĩ của tớ nói, người hay buồn mà còn đói thì sẽ buồn gấp đôi đấy."

Hy im lặng. Cậu ấy gọi cô là "người hay buồn". Hóa ra cậu ấy nhìn ra được nỗi buồn mà cô hằng che giấu.

"Dương này..." – Hy ngẩng đầu lên, lần đầu tiên cô nhìn thẳng vào mắt cậu lâu đến thế. "Cậu đừng tốt với tôi quá. Tôi không có gì để trả lại cho cậu đâu."

Dương hơi khựng lại, nụ cười trên môi cậu dịu đi, nhưng ánh mắt lại trở nên sâu sắc hơn. Cậu vươn tay, định xoa đầu cô nhưng rồi lại rụt lại, chỉ gõ nhẹ lên mặt bàn.

"Ai cần cậu trả? Tớ đang 'đầu tư' đấy. Biết đâu sau này cậu trở thành tác giả nổi tiếng, lúc đó tớ sẽ tự hào nói rằng mình từng mua bánh bao cho đại văn hào Lâm Hy."

Lời nói đùa của cậu khiến không khí bớt căng thẳng. Hy khẽ mỉm cười. Đó là một nụ cười thật sự, không phải kiểu gượng gạo để đối phó. Và Dương, cậu đã bắt trọn khoảnh khắc ấy trong tim mình. Cậu biết, lớp băng trên mặt hồ đang bắt đầu có những vết nứt nhỏ.