Trần Thế Dương không nói suông. Cậu biết rằng nếu đối đầu trực diện với bà Thẩm, một người phụ nữ quyền lực, thì người chịu thiệt nhất sẽ là Lâm Hy. Cậu cần một chiến thuật khác.
Chiều hôm đó, thay vì đi tập bóng rổ, Dương đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm. Cậu biết cô giáo chủ nhiệm là người rất quý Lâm Hy và cũng hiểu về tâm lý học đường. Hai người đã có một cuộc trò chuyện dài. Dương đưa ra những bài viết của Hy trên báo trường – những bài viết đầy cảm xúc và chiều sâu mà bất cứ tờ báo chuyên nghiệp nào cũng muốn có. Cậu nhờ cô giáo liên lạc với mẹ Hy để nói về "tài năng thiên bẩm" và "sự phát triển tâm lý tích cực" của cô.
Nhưng rắc rối không chỉ đến từ gia đình. Trong trường, sự thân thiết của Dương và Hy bắt đầu gây ra những lời xì xào. Thẩm Giai – một nữ sinh ưu tú của đội cổ vũ, người luôn thầm thích Dương – cảm thấy vô cùng khó chịu khi thấy hotboy của trường luôn quấn quýt bên một "con rùa nhút nhát".
Trong tiết thể dục, khi Lâm Hy đang ngồi nghỉ trên khán đài, Thẩm Giai cùng nhóm bạn đi tới, cố tình nói lớn:
"Ôi, nhìn kìa, 'công chúa u sầu' lại đang đợi hoàng tử mang sữa đến à? Nghĩ sao mà một người như Thế Dương lại thích hạng người như cô ta nhỉ? Chắc là thương hại thôi."
"Đúng đấy, nhìn cái mặt nhợt nhạt đó xem, như người không có sức sống. Ở cạnh cô ta chắc chắn là mệt mỏi lắm." – Những tiếng cười rúc rích vang lên.
Lâm Hy tái mặt. Những lời nói đó giống như những nhát dao đâm vào vết thương chưa lành của cô. Cô đứng dậy, định bỏ chạy thì một quả bóng rổ từ đâu bay tới, đập mạnh vào vành rổ ngay phía sau nhóm của Thẩm Giai, tạo ra một tiếng vang lớn.
Trần Thế Dương bước tới, mồ hôi đẫm áo, nhưng khuôn mặt cậu lạnh lùng hơn bao giờ hết. Cậu đứng chắn trước mặt Lâm Hy, ánh nhìn sắc lẹm xoáy vào Thẩm Giai.
"Nói xong chưa?" – Giọng Dương không cao nhưng đầy uy lực.
"Dương... bọn tớ chỉ đùa thôi..." – Thẩm Giai lắp bắp.
"Đùa? Tớ không thấy vui. Và hãy nhớ kỹ điều này, Lâm Hy không cần ai thương hại. Cô ấy là người giỏi nhất, tốt nhất mà tớ từng gặp. Nếu ai còn dám nói một câu xúc phạm cô ấy, đừng trách tớ không nể tình bạn học."
Dương quay lại, nắm lấy tay Lâm Hy, kéo cô đi thẳng trước sự ngỡ ngàng của cả sân trường. Cậu dắt cô ra phía sau nhà đa năng, nơi có một hàng rào đầy hoa hồng leo đã khô héo vì mùa đông.
"Xin lỗi cậu, vì tớ mà cậu phải nghe những lời đó." – Dương cúi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi.
Lâm Hy nhìn bàn tay cậu vẫn đang nắm chặt tay mình. Lòng cô không còn đau đớn như lúc nãy nữa. "Không, Dương... Cảm ơn cậu vì đã bảo vệ tớ. Nhưng cậu không cần làm thế, họ sẽ ghét cậu đấy."
Dương đột ngột buông tay ra, nhưng chỉ là để ôm lấy đôi vai của cô. Cậu nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói tràn đầy hơi ấm: "Hy này, tớ có cả thế giới thích tớ cũng không bằng một mình cậu tin tớ. Tớ không sợ ai ghét, tớ chỉ sợ cậu lại thu mình vào cái kén đó một lần nữa. Hứa với tớ, dù ai nói gì, cậu vẫn là Lâm Hy rực rỡ nhất trong mắt tớ, được không?"
Dưới tán cây già, Lâm Hy khẽ gật đầu. Cô nhận ra rằng, dù thế giới ngoài kia có tàn nhẫn đến đâu, chỉ cần có một người sẵn sàng làm tấm khiên cho mình, cô sẽ có đủ dũng khí để đối mặt.