Mùa đông vẫn chưa có dấu hiệu kết thúc, nhưng những ngày gần đây, tâm trạng của Lâm Hy đã cải thiện rõ rệt. Cô bắt đầu tháo bỏ chiếc áo khoác dày cộm khi ở trong lớp, đôi khi còn chủ động mỉm cười với các bạn trong câu lạc bộ Báo chí. Nhưng sự bình yên ấy chẳng kéo dài được lâu khi mẹ cô, bà Thẩm, đột ngột trở về sau chuyến công tác dài ngày tại Thượng Hải.
Tối hôm đó, căn hộ vốn yên tĩnh của Hy tràn ngập mùi hương nước hoa nồng nặc và tiếng lạch cạch của vali. Bà Thẩm là một người phụ nữ thành đạt, sắc sảo, nhưng sự quan tâm của bà đối với con cái chỉ gói gọn trong hai từ: "Thành tích".
"Hy này, mẹ vừa xem bảng điểm kiểm tra tháng của con." – Bà Thẩm ngồi trên ghế sofa, tay lướt máy tính bảng, giọng lạnh lùng. "Môn Toán của con giảm 2 điểm so với kỳ trước. Con đang làm gì thế? Mẹ nghe giáo viên chủ nhiệm nói con tham gia cái câu lạc bộ báo chí vớ vẩn gì đó à?"
Lâm Hy đứng ở cửa phòng, đôi bàn tay gầy gò đan chặt vào nhau. Cảm giác khó thở quen thuộc lại ập đến. "Mẹ... con chỉ muốn tham gia để vận động một chút..."
"Vận động? Con không có thời gian cho việc đó. Năm nay là năm cuối cấp, mục tiêu của con là Thanh Hoa hoặc Bắc Đại. Những thứ khác chỉ là rác rưởi làm xao nhãng con thôi." – Bà Thẩm ngước mắt nhìn con gái, ánh mắt sắc như dao. "Từ mai nghỉ cái câu lạc bộ đó đi. Mẹ đã đăng ký cho con lớp luyện thi nâng cao vào buổi chiều."
Lâm Hy định lên tiếng phản kháng, nhưng cổ họng cô như có khối đá chặn lại. Cô không thể nói rằng câu lạc bộ đó là nơi duy nhất cô thấy mình đang thực sự sống. Cô không thể nói rằng ở đó có một người con trai luôn chờ đợi cô với những hộp sữa nóng. Cô chỉ cúi đầu, để mặc cho những giọt nước mắt lặng lẽ thấm vào gấu áo.
Sáng hôm sau, Hy đến trường với đôi mắt sưng mọng. Cô cố tình tránh mặt Thế Dương, cô sợ nếu nhìn thấy cậu, cô sẽ không cầm lòng được mà òa khóc. Cô trốn trong thư viện suốt giờ ra chơi, ngồi trong góc tối nhất giữa những giá sách phủ đầy bụi.
Nhưng Thế Dương giống như một chiếc radar nhạy bén. Cậu tìm thấy cô sau chưa đầy mười phút.
"Bạn học nhỏ, trốn kỹ thế này làm tớ tìm mãi." – Dương bước tới, ngồi bệt xuống đất bên cạnh cô.
Hy vội lau mắt, quay đi chỗ khác: "Cậu... sao cậu vào đây được? Thủ thư không cho nam sinh vào khu này mà."
"Tớ có 'thẻ bài miễn tử' của đội bóng rổ, mượn ít tài liệu thể chất thôi." – Dương cười nhẹ, rồi giọng cậu chợt trầm xuống. "Nói tớ nghe, có chuyện gì vậy? Mẹ cậu về rồi à?"
Hy giật mình: "Sao cậu biết?"
"Vì chỉ có người thân nhất mới có thể làm cậu tổn thương đến mức này." – Dương đưa tay ra, nhưng lần này cậu không xoa đầu cô mà nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô. "Mẹ cậu không cho cậu tham gia CLB nữa đúng không?"
Hy gật đầu, tiếng nấc nghẹn ngào: "Mẹ nói tớ đang lãng phí thời gian. Mẹ nói tớ... tớ không được phép yếu đuối."
Dương siết chặt tay cô, ánh mắt cậu kiên định đến lạ lùng: "Lâm Hy, nghe tớ nói này. Cậu không hề lãng phí thời gian. Cậu đang học cách yêu bản thân mình, và đó là môn học quan trọng nhất đời người. Đừng lo, chuyện mẹ cậu... cứ để tớ lo."
"Cậu định làm gì?" – Hy lo lắng.
"Bí mật! Nhưng tớ hứa, nắng của cậu sẽ không để ai tắt đâu."