Sáng hôm sau, tuyết tạnh, bầu trời hửng nắng – một cái nắng mùa đông hanh khô nhưng lấp lánh trên nền tuyết trắng. Thế Dương nảy ra một ý tưởng: "Đi thôi, tớ đưa cậu đến một nơi này, coi như buổi hẹn hò chính thức đầu tiên của chúng mình!"
"Hẹn... hẹn hò sao?" – Hy đỏ mặt, lắp bắp.
"Chứ sao nữa? Cậu nhận khăn len của tớ, ăn bánh bao của tớ, ngủ lại nhà tớ rồi, không thoát được đâu!" – Dương cười lém lỉnh, kéo cô chạy ra khỏi ngõ.
Cậu đưa cô đến một khu phố cổ đang được trùng tu thành khu nghệ thuật. Ở đây có những bức tường vẽ graffiti rực rỡ và những quán cà phê nhỏ xinh xắn. Dương dẫn cô vào một cửa hàng làm gốm thủ công.
"Tớ nghe nói làm gốm giúp người ta bình tâm lại. Chúng mình cùng làm một cặp ly nhé?"
Hy lúng túng nhìn khối đất sét trên bàn quay. Đôi bàn tay gầy gò của cô ban đầu còn run rẩy, làm hỏng hình dạng của khối đất mấy lần. Nhưng mỗi lúc cô nản lòng, Dương lại đưa tay bao bọc lấy tay cô, cùng cô điều chỉnh từng chút một. Cảm giác da thịt chạm nhau, hơi ấm từ lòng bàn tay cậu truyền sang khiến Hy thấy mình như đang tan chảy cùng khối đất sét.
Sau ba tiếng đồng hồ, hai chiếc ly có hình dạng hơi méo mó nhưng độc nhất vô nhị đã hoàn thành. Hy viết tên "Dương" lên đáy ly của mình, và ngược lại, Dương viết tên "Hy" cùng một hình trái tim nhỏ xíu.
Lúc đi bộ về qua quảng trường trung tâm, nơi có một cây ngô đồng cổ thụ cao lớn, Dương đột nhiên đứng lại. Cậu lấy trong túi ra một sợi dây chuyền bạc đơn giản có mặt hình một tia sét nhỏ.
"Cái này... không đắt tiền đâu, là tiền tớ đi làm thêm ở cửa hàng bóng rổ đấy. Tia sét này tượng trưng cho năng lượng. Tớ tặng nó cho cậu, để mỗi khi cậu thấy buồn hay lo lắng, cậu hãy chạm vào nó và nhớ rằng luôn có tớ ở đây cấp 'năng lượng' cho cậu."
Cậu tự tay đeo sợi dây chuyền vào cổ cho cô. Khoảng cách gần đến mức Hy có thể nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của Dương. Cô nhìn vào mắt cậu, thấy bóng hình mình nhỏ bé nhưng rõ nét trong đó.
"Dương, tớ sẽ cố gắng... cố gắng vì cậu, và vì chính tớ nữa." – Hy khẽ nói, tay nắm chặt mặt dây chuyền.
"Ngoan lắm. Bây giờ thì đi ăn kem mùa đông thôi! Người ta bảo ăn kem lúc trời lạnh là thú vui nhất đấy!"
Dương lại nắm tay cô, dắt cô chạy đi giữa phố phường nhộn nhịp. Ánh nắng mùa đông chiếu rọi lên đôi trẻ, đổ bóng dài trên mặt đất. Lâm Hy biết rằng, dẫu phía trước vẫn còn những đợt điều trị tâm lý, vẫn còn những cơn sóng ngầm của căn bệnh trầm cảm, nhưng chỉ cần bàn tay này không buông, cô sẽ không bao giờ lạc lối nữa.
Mùa đông năm ấy quả thật có nắng. Một vạt nắng ấm áp mang tên Trần Thế Dương.