MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Năm Ấy Có NắngChương 8: Lời tự sự đêm tuyết rơi

Mùa Đông Năm Ấy Có Nắng

Chương 8: Lời tự sự đêm tuyết rơi

497 từ · ~3 phút đọc

Bão tuyết bên ngoài bắt đầu gầm rú, gió rít qua khe cửa kính. Vì tuyết quá dày nên xe buýt ngừng hoạt động, ba mẹ Dương quyết định để Hy ở lại qua đêm. Cô được sắp xếp ngủ ở phòng của em gái Dương (cô bé đang đi cắm trại cùng trường).

Khoảng 11 giờ đêm, Hy không ngủ được. Cô đứng bên cửa sổ nhìn những bông tuyết bị gió cuốn bay hỗn loạn. Cánh cửa phòng khẽ gõ, Thế Dương ló đầu vào, trên tay là hai ly cacao nóng.

"Vẫn chưa ngủ à? Tớ đoán là cậu sẽ lạ nhà." – Dương bước vào, đưa cho cô một ly.

Hai người ngồi bệt xuống sàn nhà trải thảm, tựa lưng vào giường. Trong bóng tối chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo, không khí trở nên tĩnh lặng và riêng tư đến lạ kỳ.

"Dương này... cảm ơn cậu về ngày hôm nay." – Hy nhấp một ngụm cacao, vị ngọt đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. "Tớ đã từng nghĩ rằng thế giới này chỉ có một màu xám. Tớ sợ phải kết nối với bất kỳ ai, vì tớ sợ họ sẽ thất vọng khi thấy một Lâm Hy đầy vết nứt."

Dương xoay xoay ly nước, giọng cậu trầm xuống, không còn vẻ nhí nhố thường ngày: "Hy, cậu biết không, trên thế giới này không có ai là hoàn hảo cả. Ngay cả tớ, nhìn thì có vẻ vui vẻ, nhưng tớ cũng có những áp lực của riêng mình. Tớ luôn phải cố gắng đứng đầu để không làm ba mẹ thất vọng, nhiều lúc tớ cũng thấy mệt mỏi lắm."

Cậu quay sang nhìn cô, ánh mắt sáng như sao giữa trời đêm: "Nhưng từ khi gặp cậu, tớ nhận ra rằng việc bảo vệ một ai đó, việc thấy người đó mỉm cười vì mình, thực sự khiến tớ thấy mình có giá trị hơn rất nhiều. Cậu không phải là 'vết nứt', cậu là một tác phẩm nghệ thuật cần được nâng niu."

Lâm Hy lặng người. Trái tim cô vốn đã đóng băng từ lâu, nay lại đập loạn nhịp dưới những lời chân thành của cậu. Cô nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Dương. Cậu khẽ cứng người một chút, rồi thả lỏng, vòng tay qua ôm lấy bờ vai gầy của cô.

"Tớ sẽ là nắng của cậu, được không? Cho dù mùa đông có dài đến đâu, tớ cũng sẽ không để cậu phải lạnh một mình nữa."

Dưới mái nhà nhỏ ấy, hai tâm hồn cô đơn đã tìm thấy sự đồng điệu. Lâm Hy nhận ra rằng, trầm cảm không phải là kết thúc, mà là một hành trình dài để cô học cách yêu lấy chính mình, và người con trai này chính là người nắm tay cô đi suốt hành trình đó. Đêm đó, lần đầu tiên trong đời, Lâm Hy ngủ một giấc thật sâu, không mộng mị, không giật mình vì tiếng gió.