Sau buổi chiều hôm đó, mối quan hệ giữa Lâm Hy và Thế Dương đã bước sang một trang mới. Không còn là sự khách sáo hay những lời hỏi thăm xã giao, giữa họ đã nảy sinh một sợi dây liên kết vô hình nhưng vô cùng bền chặt. Hy bắt đầu quen với việc có một "vệ tinh" rực rỡ luôn xoay quanh mình, và Dương cũng bắt đầu học cách kiên nhẫn hơn với những khoảng lặng của cô.
Thứ Sáu hôm đó, bầu trời thành phố đột ngột chuyển xám xịt, báo hiệu một trận bão tuyết lớn sắp đổ bộ. Giờ tan học sớm hơn thường lệ, nhưng Lâm Hy lại chẳng muốn về nhà. Đối với cô, căn hộ cao cấp ở khu chung cư phía Đông không phải là nhà, nó chỉ là một cái hộp bằng bê tông chứa đựng sự cô độc.
"Hy Hy, về thôi! Tớ đưa cậu về, bão sắp đến rồi." – Dương vừa thu dọn xong túi đồ thể thao, vừa gọi với sang.
Hy nhìn ra cửa sổ, giọng cô thoáng buồn: "Ba mẹ tớ lại đi công tác rồi. Về nhà lúc này cũng chỉ có một mình."
Dương khựng lại. Cậu nhìn dáng vẻ gầy gò của cô lọt thỏm trong chiếc áo khoác rộng, lòng chợt dâng lên một nỗi xót xa khó tả. Cậu biết, đối với những người như Hy, bóng tối trong căn nhà vắng còn đáng sợ hơn cả bão tuyết ngoài kia.
"Vậy thì... đừng về nhà vội. Qua nhà tớ đi! Mẹ tớ hôm nay làm lẩu cừu, bà ấy cứ nhắc tớ mãi về 'cô bạn học cùng CLB Báo chí' mà tớ hay kể."
Hy giật mình, mắt mở to: "Qua nhà cậu? Như vậy không tiện đâu..."
"Tiện mà! Nhà tớ đông người lắm, vui cực kỳ. Đi thôi, không cho phép từ chối!" – Dương vừa nói vừa nhanh tay chộp lấy quai cặp của Hy, kéo cô đi về phía nhà xe.
Căn nhà của Thế Dương nằm trong một khu ngõ nhỏ lâu đời. Trái ngược với sự lạnh lẽo của những tòa nhà chọc trời, nơi đây mang đậm hơi thở của cuộc sống. Tiếng hàng xóm gọi nhau, tiếng xe đạp lách cách, và đặc biệt là mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra từ những căn bếp.
Khi bước vào nhà Dương, Lâm Hy choáng ngợp bởi sự ấm áp. Một căn phòng không quá lớn nhưng tràn ngập ảnh gia đình, những chiếc cúp bóng rổ của Dương và rất nhiều cây xanh. Mẹ của Dương, một người phụ nữ có gương mặt phúc hậu và nụ cười y hệt cậu, đon đả chạy ra đón.
"Ôi, Hy Hy đúng không? Mau vào đi con, ngoài trời lạnh lắm. Dương nó kể về con suốt, bảo con viết văn hay lắm."
Hy bối rối cúi đầu chào, đây là lần đầu tiên cô nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt như vậy từ một người lớn. Suốt bữa tối, cô ngồi giữa không khí gia đình náo nhiệt. Ba của Dương là một công nhân kỹ thuật tính tình hào sảng, ông liên tục gắp thức ăn cho cô, còn mẹ cậu thì không ngừng hỏi han về sở thích của cô một cách tinh tế.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Lâm Hy thấy mình không cần phải diễn vai "đứa trẻ ngoan" để đổi lấy sự chú ý. Cô nhìn Thế Dương đang tranh giành miếng thịt với cậu em trai nhỏ, nhìn nụ cười ấm áp của ba mẹ cậu, và bất giác, khóe mắt cô cay xé.
Hóa ra, hạnh phúc không phải là thứ gì đó xa vời. Nó chỉ đơn giản là một nồi lẩu nghi ngút khói và những tiếng cười nói chân thành. Tối hôm đó, dưới ánh đèn vàng ấm áp của nhà họ Trần, bóng tối trong lòng Hy dường như nhạt đi rất nhiều.