Mối quan hệ giữa hai người dần trở nên khăng khít hơn, nhưng tâm hồn của một người trầm cảm không dễ dàng chữa lành chỉ bằng vài hộp sữa hay một chiếc khăn len.
Một buổi chiều, khi đang cùng nhau làm báo tường trong phòng học vắng, Lâm Hy vô tình làm đổ lọ mực tím lên tay. Cô hốt hoảng, vội vàng kéo ống tay áo khoác xuống để lau, nhưng hành động đó lại vô tình khiến ống tay áo bị vén lên cao, lộ ra những vết sẹo mờ nhạt nhưng chằng chịt trên cổ tay gầy gò.
Hy tái mặt, cô ngay lập tức kéo áo xuống, toàn thân run rẩy. Cô nhìn Dương với ánh mắt đầy hoảng sợ, sợ hãi rằng cậu sẽ nhìn cô như nhìn một "con quái vật" hay một kẻ điên.
Thế Dương đứng lặng người. Cậu đã lờ mờ đoán được những tổn thương mà Hy phải chịu đựng, nhưng khi tận mắt nhìn thấy, tim cậu vẫn thắt lại vì đau xót. Không gian rơi vào im lặng đến nghẹt thở.
Hy cúi đầu, nước mắt bắt đầu rơi lã chã trên trang giấy: "Cậu thấy rồi đấy... Tôi là một kẻ tồi tệ. Tôi không đáng để cậu ở bên cạnh đâu. Cậu đi đi..."
Cậu không đi. Dương bước lại gần, chậm rãi quỳ xuống trước mặt cô. Cậu không cố kéo tay cô ra, mà chỉ nhẹ nhàng đặt tay mình lên đôi vai đang run rẩy của Hy.
"Hy à, nhìn tớ này." – Giọng cậu khản đặc.
Hy lắc đầu, tiếng nấc nghẹn ngào.
"Lâm Hy, nhìn tớ!" – Cậu kiên trì gọi lần nữa.
Khi cô ngước đôi mắt đẫm lệ lên, cậu không hề tỏ ra ghê sợ hay thương hại. Trong mắt Dương chỉ có một sự bao dung vô bờ bến. Cậu từ từ vén ống tay áo của mình lên. Trên cánh tay săn chắc của cậu cũng có một vết sẹo dài, lồi lõm từ khuỷu tay xuống cổ tay.
"Đây là vết sẹo khi tớ bị ngã xe năm mười tuổi. Lúc đó tớ đã khóc rất nhiều, không phải vì đau, mà vì sợ mình sẽ không bao giờ được chơi bóng rổ nữa. Tớ cũng từng ghét nó, từng thấy mình thật xấu xí."
Cậu nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, bao bọc nó trong lòng bàn tay ấm nóng của mình.
"Vết sẹo của tớ nằm ở bên ngoài, còn vết sẹo của cậu nằm ở bên trong. Chúng chỉ chứng minh rằng chúng ta đã từng rất đau khổ, nhưng chúng ta vẫn đang sống, đúng không? Đừng trốn tránh nó, cũng đừng đuổi tớ đi. Tớ không ở đây vì cậu hoàn hảo, tớ ở đây vì tớ muốn cùng cậu chăm sóc những vết sẹo này."
Hy òa khóc nức nở. Lần này, cô không khóc vì cô đơn, mà khóc vì cuối cùng cũng có người hiểu được nỗi đau mà cô đã cố gắng chôn giấu bấy lâu nay. Dương nhẹ nhàng kéo cô vào lòng, để cô tựa đầu lên vai mình.
Ngoài kia, gió mùa đông vẫn thổi mạnh, nhưng trong phòng học nhỏ này, một ngọn lửa ấm áp đã được nhen nhóm. Cậu không phải là bác sĩ, nhưng cậu chính là liều thuốc xoa dịu trái tim cô hiệu quả nhất. Mùa đông năm ấy, nắng không chỉ đậu trên vạt áo, mà đã bắt đầu sưởi ấm cả những góc tối sâu nhất trong tâm hồn Lâm Hy.