Sau đêm diễn thành công, không khí trong nhà họ Lâm có sự thay đổi rõ rệt. Dù bà Thẩm vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng bà không còn cấm cản Lâm Hy tham gia các hoạt động ở trường nữa. Kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán cận kề, thành phố bắt đầu khoác lên mình tấm áo đỏ rực rỡ của lồng đèn và câu đối.
Đối với Lâm Hy, Tết mọi năm thường là những ngày dài tẻ nhạt trong căn hộ rộng lớn, chờ đợi ba mẹ đi tiệc tùng hoặc tiếp khách. Nhưng năm nay, "Mặt Trời" của cô đã có kế hoạch khác.
"Hy Hy, sáng mai tớ qua đón cậu đi chợ hoa nhé? Ở phố cổ vui lắm, không đi là phí cả mùa xuân đấy!" – Tin nhắn của Thế Dương kèm theo biểu tượng mặt cười quen thuộc khiến Hy không nhịn được mà mỉm cười.
Sáng hôm sau, khi Hy vừa bước ra khỏi cổng khu chung cư, cô đã thấy Dương đứng đó. Cậu mặc một chiếc áo phao màu đỏ đậm, trông tràn đầy sức sống như một bao lì mừng tuổi. Cậu không đi xe đạp như mọi khi mà đi bộ, vì "phố xá đông lắm, đi bộ để còn nắm tay... ý tớ là để không bị lạc".
Phố hoa sầm uất với đủ loại hoa đào, hoa mai và những sạp đồ chơi dân gian. Dương dắt Hy len lỏi qua dòng người. Cậu mua cho cô một chiếc hồ lô đường đỏ mọng.
"Nếm thử đi, ngọt lắm!"
Hy cắn một miếng nhỏ, vị ngọt của lớp đường lịm đi trên đầu lưỡi, hòa cùng vị chua nhẹ của quả sơn tra. Cô nhìn dòng người tấp nập, nhìn những đứa trẻ được ba mẹ công kênh trên vai, lòng chợt dâng lên một cảm giác bình yên lạ kỳ. Hóa ra, khi có một người đồng hành đúng nghĩa, những nơi ồn ào cũng trở nên dễ chịu.
Dương dẫn cô về nhà cậu để cùng gói sủi cảo – một truyền thống không thể thiếu của người phương Bắc. Mẹ Dương đã chuẩn bị sẵn nhân thịt và vỏ bánh. Lâm Hy ban đầu rất lóng ngóng, cô vốn chưa bao giờ làm việc nhà. Những chiếc sủi cảo cô gói trông cứ "méo mó" một cách tội nghiệp.
"Nhìn này, cái này giống hệt cậu lúc đang buồn ngủ." – Dương cười lớn, chỉ vào một chiếc bánh bị xẹp của Hy.
"Cậu đừng trêu tớ!" – Hy đỏ mặt, tiện tay quệt chút bột mì lên mũi cậu.
Cả căn bếp nhỏ vang lên tiếng cười. Ba của Dương đang xem chương trình Xuân Vãn trên tivi, thỉnh thoảng lại nói vọng vào góp vui. Lâm Hy đứng đó, đôi tay lấm lem bột mì, nhìn khói từ nồi nước sôi bốc lên nghi ngút, cô chợt nhận ra mình không còn cảm thấy mình là "người thừa" nữa. Cô đang thực sự thuộc về một nơi nào đó, một nơi có hơi ấm và mùi vị của tình thân.