Đêm giao thừa, tuyết lại rơi, nhưng lần này là những bông tuyết nhỏ li ti, nhẹ nhàng như lông vũ. Gia đình Lâm Hy có một bữa cơm tất niên vội vàng vì ba mẹ cô lại có cuộc gọi công tác đột xuất ngay sau đó. Sau khi họ đi, căn nhà lại rơi vào tĩnh lặng.
Nhưng chỉ mười phút sau, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập. Qua màn hình camera, Hy thấy Thế Dương đang đứng dưới sảnh chung cư, hơi thở hổn hển, trên tay cầm một chiếc túi giấy lớn. Cô vội vàng chạy xuống.
"Sao cậu lại ở đây? Sắp giao thừa rồi mà?"
"Tớ nghĩ là cậu sẽ cô đơn, nên tớ xin phép ba mẹ chạy qua đây một chút." – Dương đưa chiếc túi ra, bên trong là sủi cảo mẹ cậu vừa mới luộc xong, vẫn còn ấm nóng. "Tớ không muốn 'nắng' của tớ phải đón năm mới một mình."
Hai người ngồi trên băng ghế đá ở khuôn viên chung cư. Họ cùng nhau ăn sủi cảo, chia nhau một chiếc tai nghe để nghe những bài nhạc thanh xuân nhẹ nhàng. Khi kim đồng hồ điểm 12 giờ, từ phía xa, những chùm pháo hoa rực rỡ bắt đầu tỏa sáng trên bầu trời thành phố.
Ánh sáng của pháo hoa phản chiếu vào đôi mắt của Hy, khiến chúng trở nên lấp lánh lạ thường. Dương quay sang nhìn cô, ánh mắt cậu sâu thẳm và chân thành hơn bất cứ lúc nào.
"Hy này, năm ngoái lúc này tớ đang ước mình sẽ ném bóng chính xác hơn trong mùa giải tới. Nhưng năm nay, tớ chỉ có một ước nguyện duy nhất thôi."
Hy nghiêng đầu: "Ước nguyện gì thế?"
Dương nắm lấy tay cô, những ngón tay thon dài của cậu đan chặt vào tay cô không rời. "Tớ ước rằng, từ nay về sau, mùa đông của cậu đều có tớ. Lâm Hy, tớ không chỉ muốn là bạn của cậu. Tớ muốn là người chăm sóc cậu, người được phép ôm cậu mỗi khi cậu thấy cả thế giới này quay lưng. Tớ thích cậu, rất thích."
Trái tim Hy như nổ tung cùng những chùm pháo hoa trên cao. Cô cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải vì lạnh, mà vì sự xúc động tột cùng. Cô đã chờ đợi câu nói này, hoặc có lẽ, linh hồn cô đã chờ đợi nó từ rất lâu rồi.
Hy không trả lời bằng lời nói. Cô từ từ tựa đầu vào vai cậu, vòng tay ôm lấy cánh tay ấm áp của Dương. "Tết năm nay... là cái Tết đẹp nhất của tớ, Dương ạ."
Giữa thời khắc chuyển giao năm mới, dưới màn mưa tuyết và ánh pháo hoa, có hai trái tim đã chính thức thuộc về nhau. Không cần những lời thề non hẹn biển hào nhoáng, chỉ cần một cái nắm tay thật chặt cũng đủ để sưởi ấm cả một mùa đông dài.