MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủMùa Đông Năm Ấy Có NắngChương 15: Chuyến du xuân đầu năm

Mùa Đông Năm Ấy Có Nắng

Chương 15: Chuyến du xuân đầu năm

533 từ · ~3 phút đọc

Sau đêm giao thừa, mối quan hệ của cả hai đã bước sang một giai đoạn mới – ngọt ngào và gắn bó hơn. Theo lời rủ rê của đám bạn trong đội bóng rổ và CLB Báo chí, cả nhóm quyết định tổ chức một chuyến leo núi ngắm cảnh vào mùng 4 Tết.

Lâm Hy ban đầu khá ngần ngại vì cô vốn không giỏi vận động, nhưng Dương đã khích lệ: "Cậu cứ đi đi, tớ sẽ là 'xe ôm' kiêm 'vệ sĩ' riêng cho cậu."

Chuyến đi có cả Thẩm Giai và mấy cậu bạn nghịch ngợm. Thấy Dương chăm sóc Hy từng chút một, từ việc thắt lại dây giày đến việc chuẩn bị nước ấm, Thẩm Giai dù không vui nhưng cũng không còn dám nói những lời khó nghe như trước. Sức mạnh của sự bảo vệ từ Dương quá lớn, khiến không ai có thể xen vào giữa họ.

Lúc leo đến lưng chừng núi, Hy bắt đầu thấm mệt, hơi thở dồn dập, đôi chân rã rời. Cô dừng lại bên một tảng đá lớn, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì gắng sức.

"Mệt rồi à? Lại đây tớ cõng." – Dương cúi người xuống trước mặt cô.

"Không... mọi người nhìn kìa, xấu hổ lắm." – Hy xua tay.

"Ai nhìn mặc kệ họ. Tớ cõng bạn gái tớ, có gì mà xấu hổ?" – Câu nói "bạn gái tớ" thốt ra từ miệng Dương một cách tự nhiên khiến Hy vừa ngượng vừa ngọt ngào.

Cuối cùng, cô cũng chịu leo lên lưng cậu. Tấm lưng của Dương rộng và vững chãi, mùi hương của cậu bao bọc lấy cô. Hy áp mặt vào vai cậu, lắng nghe nhịp tim đều đặn của Dương qua lớp áo. Cô chợt nhận ra, sự cứu rỗi đôi khi không phải là những điều lớn lao, mà chỉ là một tấm lưng sẵn sàng gánh vác sự mệt mỏi của mình.

Lên đến đỉnh núi, cảnh tượng hiện ra trước mắt đẹp đến nghẹt thở. Một biển mây trắng bồng bềnh phủ lấy những rặng núi xanh ngắt, ánh mặt trời đầu năm rực rỡ chiếu rọi vạn vật.

Dương nắm tay Hy đứng trước vực thẳm an toàn, cả hai cùng hét thật to vào không gian: "Năm mới vui vẻ! Lâm Hy phải luôn hạnh phúc!"

Tiếng vang vọng lại từ những vách đá như một lời khẳng định của thiên nhiên. Hy quay sang nhìn Dương, nắng chiếu lên khuôn mặt góc cạnh và nụ cười rạng rỡ của cậu, khiến cậu trông như một vị thần của ánh sáng.

"Dương này, cảm ơn cậu vì đã đưa tớ ra khỏi căn phòng tối đó." – Hy thì thầm.

Dương hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn khẽ khàng như cánh bướm đậu: "Chúng ta sẽ cùng nhau đi hết mùa đông này, và cả những mùa xuân sau này nữa."

Chuyến đi không chỉ giúp Hy cải thiện thể chất mà còn giúp cô mở lòng hơn với bạn bè. Cô nhận ra rằng, thế giới này không đáng sợ như cô tưởng, chỉ cần cô bước ra một bước, sẽ có người sẵn sàng đón nhận cô bằng cả trái tim.